Thông gia tuyên bố không bao giờ cho con trai đi ở rể, hôm đến chơi nhà xin phép cưới tôi bố mẹ chỉ mang ra đúng con gà với đĩa xôi

 

Thông gia tuyên bố không bao giờ cho con trai đi ở rể, hôm đến chơi nhà xin phép cưới tôi bố mẹ chỉ mang ra đúng con gà với đĩa xôi



 

Thông gia tuyên bố không bao giờ cho con trai đi ở rể. Hôm đến nhà xin cưới tôi, bố mẹ chồng chỉ mang đúng một con gà và đĩa xôi, rồi đứng ở cổng tuyên bố xanh rờn: “Chúng tôi cưới dâu, không gả con.” Vậy mà đúng 3 ngày sau, thông gia tự dắt con trai sang ở hẳn bên nhà vợ. Hóa ra… 


Chuyện tưởng đùa mà là thật, xảy ra ngay ở làng tôi, xã bên. Tôi là con một, bố mẹ đã ngoài sáu mươi, chỉ mong cưới được rể hiền về phụ giúp trong ngoài. Mà chồng tôi – Hùng – thì nó cũng ưng, thương tôi hết lòng. Hai đứa yêu nhau từ hồi học trung cấp nghề.

Chuyện bắt đầu căng khi nhà trai lên nói chuyện cưới hỏi. Bố mẹ tôi mời trà nước, làm mâm cơm đơn sơ – chủ yếu là muốn nghe nhà trai nói rõ quan điểm. Nhưng bà mẹ chồng vừa ngồi xuống chưa ấm chỗ, đã lườm mâm cơm rồi bảo:

– “Chúng tôi chỉ làm thủ tục cho có thôi, chứ dâu thì dâu, chứ con trai tôi không đời nào đi ở rể. Gả gái đi là gả đi, không có chuyện nó mang họ vợ!”

Nói rồi bà chỉ ra cổng, nhấc tay ra hiệu, bảo ông chồng lấy trong giỏ ra đúng 1 con gà sống và đĩa xôi để nguội đặt xuống:

– “Đây, lễ thế là đủ. Gái nhà bác nếu chịu thì làm dâu. Không thì thôi.”

Bố mẹ tôi tái mặt. Tôi cũng cắn chặt môi, cố nhịn. Nhà tôi tuy không giàu, nhưng có nhà cửa, đất đai, bố tôi là thương binh hạng 2, người trong làng nể trọng. Còn nhà Hùng thì làm nông, chỉ được cái nói to.

Tôi tưởng thế là thôi. Vậy mà đúng 3 ngày sau, trong lúc tôi đang phơi lúa thì thấy một chiếc xe máy cà tàng đỗ xịch trước cổng. Trên xe là bố mẹ chồng – mặt tái mét, đằng sau là chồng tôi ôm theo một cái túi nilon đựng quần áo. 


Chưa kịp hiểu chuyện gì, thì bà mẹ chồng bước xuống, không dám vào nhà, đứng ngoài nói vọng vào:

– “Cháu nó… ờ… nó bị đuổi việc trên tỉnh rồi. Mất chỗ ở, thôi thì… cho nó tạm về bên nhà vợ vài tháng…”

Té ra, ngay sau lễ xin cưới trịch thượng ấy, anh Hùng bị công ty trên thành phố cắt hợp đồng đột ngột, mất luôn cả chỗ ở trọ. Nhà trai tính đưa anh về quê, nhưng chưa đến hôm sau thì xảy ra cãi nhau to với bố – con xô xát, hàng xóm phải can.

Không chịu nổi cảnh “cha mắng mẹ chì chiết”, anh Hùng bỏ về nhà vợ, chỉ có mỗi… tôi là chịu dang tay.

Từ đó, cái nhà mà họ từng tuyên bố “không bao giờ gả con trai sang” ấy, nay thành nơi đưa cơm, gửi đồ và ngó sang nhờ vả.

Bà mẹ chồng mỗi lần sang đều nhẹ giọng hơn chút, lần gần nhất còn rụt rè nói với mẹ tôi:

– “Thôi thì… bên đó có mình con, bên tôi cũng là con cháu. Mình làm rể làm dâu cũng là chỗ nương nhau thôi mà…”

Tôi đứng trong buồng, nghe mà phì cười. Cười không phải vì hả hê, mà vì tôi nhớ lại cảnh bà đặt con gà sống xuống sân, rồi nói một câu nghe vẫn như lởn vởn trước cổng:

“Gả gái đi là gả mất. Chúng tôi không gả con.”

Vậy mà giờ, con bà gả trọn gói sang đây, cả hồn cả xác, không ai mời.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''