“sau khi cưới, tiền lương của cô phải đưa hết cho mẹ tôi giữ, còn căn nhà cô đang ở thì để chị gái tôi chuyển vào!” – chồng sắp cưới nói ngay giữa bữa cơm đính hôn. tôi không cãi, chỉ đặt chìa khóa lên bàn rồi gửi một tin nhắn… mười phút sau, luật sư của chủ nhà bước vào với một tập hồ sơ, và câu đầu tiên ông ấy nói khiến cả nhà anh ta im bặt!
CHƯƠNG 1: CÁI BẪY TRONG CĂN BIỆT THỰ
Chiếc vali kéo va vào gạch men sáng bóng tạo ra những tiếng động lạch cạch khô khốc giữa sảnh lớn căn biệt thự ở khu Thượng Hải. Tôi đứng ở ngưỡng cửa, ngón tay vừa áp vào ổ khóa thông minh thì màn hình điện thoại chợt đỏ rực thông báo lỗi: Vân tay không hợp lệ.
Tôi chau mày, thử gõ mật khẩu ngày sinh của mình, rồi ngày kỷ niệm ngày cưới của tôi và Giang Triết, nhưng bảng điều khiển chỉ phát ra tiếng "tít tít" chói tai trước khi vô hiệu hóa hoàn toàn. Đúng lúc tôi định rút điện thoại ra gọi cho Giang Triết thì cánh cửa gỗ gõ đỏ đồ sộ chậm rãi hé mở từ bên trong.
Mẹ chồng tôi – bà Trương – đứng đó trong bộ sườn xám gấm màu xanh ngọc lục bảo, trên cổ đeo sợi dây chuyền ngọc trai óng ánh. Trên mặt bà không hề có chút ngạc nhiên hay bối rối nào, chỉ là một sự ngạo mạn đến tột cùng.
"Mẹ? Sao mẹ lại ở đây? Cả khóa cửa..." Tôi ngỡ ngàng lên tiếng.
Bà Trương nhếch môi, chậm rãi chỉnh lại chiếc vòng tay bằng ngọc bích, giọng nói lạnh như băng tuyết mùa đông ở Thượng Hải: "Khóa là do tôi đổi. Mật khẩu mới chỉ có tôi và Giang Triết biết. Từ hôm nay, cô không cần dùng đến dấu vân tay ở đây nữa."
Tôi siết chặt tay cầm vali, cố giữ cho giọng mình không run lên vì uất nghẹn: "Căn biệt thự này trị giá 3,2 triệu Nhân dân tệ, là tiền tôi bán toàn bộ căn hộ thừa kế từ người mẹ đã mất của tôi để mua và đứng tên hai vợ chồng. Sao mẹ lại tự ý đổi khóa mà không hỏi ý kiến tôi?"
Bà Trương hất cằm, bước ra nửa bước, ánh mắt khinh bỉ quét từ đầu đến chân tôi như nhìn một kẻ ăn xin ngoài phố: "Tài sản thừa kế cái gì? Cô là đứa con gái mồ côi mẹ, bố cô thì bỏ đi mất tích từ khi cô còn đỏ hớn, lấy đâu ra tài sản lớn thế? Tiền đó, vốn dĩ là tiền tiết kiệm bao năm của con trai tôi gửi cô giữ hộ! Căn nhà này, từ viên gạch cho đến cái cổng, vốn dĩ đều là của Giang Triết. Loại con gái không rõ nguồn gốc như cô, được bước chân vào nhà họ Giang chúng tôi đã là tu ba đời rồi, đừng có ở đó mà mơ tưởng đứng tên chung tài sản!"
Tôi chết đứng tại chỗ, tim đập liên hồi vì phẫn nộ. Ba triệu hai Nhân dân tệ đó là giọt mồ hôi, nước mắt và là kỷ vật cuối cùng mẹ tôi để lại. Khi mua nhà, Giang Triết đã thề thốt ngon ngọt rằng sẽ chăm sóc tôi cả đời, xin tôi đứng tên chung để gia đình anh ta không thấy tủi thân vì anh ta xuất thân nghèo khó. Thế mà giờ đây, trước mặt mẹ anh ta, toàn bộ sự hy sinh của tôi lại biến thành "tiền tiết kiệm của con trai bà"!
Tôi hít một hơi thật sâu, nén giọt nước mắt chực trào ngược vào trong. Đúng lúc đó, Giang Triết từ trong nhà bước ra. Cậu ta né tránh ánh mắt của tôi, cúi đầu lí nhí: "Thẩm Giai... mẹ nói đúng đấy. Dù sao chúng ta cũng sắp kết hôn rồi, phân chia rạch ròi quá làm gì? Em cứ nhường mẹ đứng tên căn nhà này đi, để bà yên tâm..."
Nhìn người đàn ông mà tôi từng dốc hết lòng yêu thương đang hùa theo người mẹ vô lý của mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Trái tim tôi chùng xuống, nhưng bộ não lại trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ.
Tôi không gào khóc, không chửi rủa, cũng không văng vẳng đôi co với họ như một người phụ nữ mất trí. Tôi chỉ nhìn sâu vào mắt Giang Triết, nhẹ nhàng mỉm cười – một nụ cười khiến cả hai mẹ con họ phải giật mình.
"Được rồi. Nếu hai người đã nghĩ vậy, tôi không còn gì để nói nữa."
Tôi dứt khoát quay người, kéo chiếc vali bước thẳng ra chiếc xe Mercedes màu đen đang đỗ dưới lòng đường.
"Ơ... Thẩm Giai! Cô đi đâu đấy? Rời khỏi đây rồi cô lấy gì mà sống?" Bà Trương chống tay ngang hông, gào lên phía sau lưng tôi với vẻ đắc thắng.
Tôi không ngoảnh đầu lại, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái và đạp ga rời đi.
Họ tưởng rằng họ đã dồn tôi vào bước đường cùng, tưởng rằng tôi là một đứa con gái yếu đuối, không chỗ dựa. Nhưng mẹ con bà Trương đâu biết rằng, việc chuyển nhượng căn biệt thự này, bản hợp đồng mua bán, và thậm chí cả đám cưới hoành tráng dự định diễn ra vào tuần tới... tất cả đều nằm trong một cạm bẫy mà chính họ đã tự tay chui vào.
CHƯƠNG 2: MÂU THUẪN VÀ SỰ BẢN LĨNH
Sáu tháng trước, khi Giang Triết cầu hôn tôi trong một nhà hàng sang trọng ven sông Hoàng Phố, tôi đã thực sự tin rằng mình đã tìm thấy bến đỗ an toàn của cuộc đời.
Khi đó, anh ta là một trưởng phòng kinh doanh năng nổ, luôn tỏ ra khiêm tốn và hết mực nuông chiều tôi. Mẹ anh ta, một người phụ nữ gốc nông thôn lên Thượng Hải sống, lúc nào cũng nắm lấy tay tôi khen tôi ngoan ngoãn, dịu dàng. Nhưng sự thật đằng sau bức màn nhung ấy chỉ dần lộ ra khi mẹ tôi qua đời vì bệnh nặng, để lại cho tôi một khoản thừa kế kếch xù cùng căn hộ cũ ở trung tâm thành phố.
Ngay khi biết tôi có tài sản, thái độ của bà Trương thay đổi 180 độ. Bà liên tục thủ thỉ vào tai Giang Triết rằng tôi là đứa con gái "mất mẹ, không bố", nếu không nắm đằng cán thì sau này tôi sẽ đè đầu cưỡi cổ anh ta. Họ bắt đầu lên kế hoạch rút cạn tài sản của tôi.
Đầu tiên, Giang Triết lấy lý do "đầu tư dự án hứa hẹn" để vay từ tôi 800.000 Nhân dân tệ. Tiếp đó, khi tôi quyết định bán căn hộ của mẹ để mua căn biệt thự ở ngoại ô Thượng Hải làm tổ ấm mới, bà Trương đã ép Giang Triết phải đứng tên chung trên hợp đồng mua bán với lý do: "Đàn ông là trụ cột gia đình, không đứng tên nhà thì ra ngoài xã hội làm sao ngẩng cao đầu?".
Tôi không phải là một cô gái mù quáng vì yêu. Nhận thấy những biểu hiện bất thường và sự tham lam vô độ của gia đình họ Giang, tôi đã âm thầm liên lạc với văn phòng luật sư hàng đầu Thượng Hải để chuẩn bị mọi thủ tục pháp lý.
Tất cả khoản tiền tôi chuyển cho Giang Triết đều được ghi rõ nội dung là "vay cá nhân", kèm theo các giấy biên nhận được công chứng bảo mật. Thậm chí, việc mua căn biệt thự 3,2 triệu Nhân dân tệ kia, tôi đã dùng một công ty ủy thác đứng ra thanh toán dòng tiền, đảm bảo chứng minh được 100% nguồn vốn là tài sản riêng trước hôn nhân của tôi.
Hai ngày sau sự cố ở biệt thự, Giang Triết gọi điện cho tôi. Giọng anh ta trong điện thoại vừa có sự ngạo mạn, vừa có chút dò xét:
"Thẩm Giai, em giận thế là đủ rồi đấy. Tuần sau là đám cưới ở khách sạn Peninsula rồi. Mẹ nói nếu em biết lỗi, đến xin lỗi mẹ một tiếng thì mẹ vẫn sẽ cho em làm dâu nhà họ Giang. Dù sao thì thiệp mời cũng đã gửi đi hết cho họ hàng, đồng nghiệp của anh rồi."
Tôi nhấp một ngụm trà hoa cúc, nhìn ra dòng người hối hả qua cửa kính cà phê, đáp lại bằng giọng điệu thản nhiên:
"Được thôi. Đám cưới vẫn sẽ diễn ra đúng như kế hoạch. Em sẽ xuất hiện đúng giờ."
Nằm ngoài dự đoán của tôi, Giang Triết ở đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu lại trở nên hống hách: "Mới thế chứ! Biết điều là tốt. À, hôm đó em nhớ ăn mặc cho tử tế, đừng làm xấu mặt gia đình anh trước mặt các quan khách đấy nhé."
Tôi cúp máy, khóe môi nở một nụ cười chua chát. Họ nghĩ tôi thỏa hiệp vì sợ bị hủy hôn, sợ dư luận xã hội cười chê một người phụ nữ bị bỏ rơi ngay trước ngày cưới. Họ không hề biết rằng, nếu đám cưới này không diễn ra, màn kịch mà tôi cẩn thận dàn dựng làm sao có thể hạ hạ màn một cách hoàn hảo nhất?
Suốt một tuần đó, tôi không hề liên lạc lại với Giang Triết. Tôi dành toàn bộ thời gian làm việc với các bên kiểm toán và luật sư. Mẹ con bà Trương đã nhân cơ hội tôi dọn ra ngoài để tận hưởng sự sang trọng trong căn biệt thự mới. Bà Trương thậm chí còn mời họ hàng ở quê lên Thượng Hải chơi, dắt họ đi tham quan căn nhà 3,2 triệu Nhân dân tệ và tự hào tuyên bố đó là tài sản do con trai bà tự tay làm ra để chuẩn bị rước dâu.
Sự tham lam và sĩ diện rỗng tuếch của họ đã đạt đến đỉnh điểm. Và bánh xe số phận đang quay những vòng cuối cùng để đưa tất cả đến ngày quyết toán.
CHƯƠNG 3: MÀN LẬT KÈO TẠI LỄ ĐƯỜNG
Ngày cưới, sảnh tiệc của khách sạn 5 sao Peninsula ở Thượng Hải lung linh dưới ánh đèn chùm pha lê. Đèn hoa rực rỡ, âm nhạc du dương, hàng trăm quan khách gồm bạn bè, đồng nghiệp và họ hàng hai bên đã ngồi kín các bàn tiệc.
Giang Triết mặc bộ vest đen lịch lãm, đứng trên sân khấu với nụ cười tự mãn. Bên cạnh anh ta, bà Trương diện bộ trang phục đắt tiền, tay đeo đầy trang sức vàng, mặt vênh lên trời đón nhận những lời chúc tụng từ khách khứa.
Khi tiếng nhạc lễ đường vang lên, tôi khoác trên mình chiếc váy cưới cúp ngực trắng tinh khôi, một mình chậm rãi bước đi trên thảm đỏ. Không có cha nắm tay dắt vào lễ đường, tôi bước đi đơn độc nhưng tư thế lại kiêu hãnh như một nữ hoàng.
Ngay khi tôi vừa bước lên bậc thang sân khấu, bà Trương bất ngờ bước tới, giật lấy chiếc micro từ tay người dẫn chương trình. Tiếng loa phát ra tiếng hú chói tai làm cả hội trường lập tức im bặt.
Bà Trương nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường, rồi quay xuống toàn thể quan khách, cất giọng oang oang:
"Xin lỗi tất cả mọi người có mặt ngày hôm nay! Tôi với tư cách là mẹ của chú rể, xin chính thức tuyên bố: Hôn lễ này chấm dứt tại đây! Nhà họ Giang chúng tôi không thể chấp nhận một cô con gái dâu không biết lễ nghĩa, cãi lời mẹ chồng, lại còn mồ côi không cha không mẹ, không rõ lai lịch như cô Thẩm Giai này! Con trai tôi là thiên tài kinh doanh, sở hữu biệt thự hàng triệu Tệ, cô ta hoàn toàn không xứng đáng!"
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Những tiếng bàn tán xôn xao nổi lên như sóng trào. Giang Triết đứng bên cạnh không hề ngăn cản mẹ mình, trái lại còn khoanh tay đứng nhìn tôi với vẻ đắc thắng, như thể muốn chứng kiến cảnh tôi quỳ xuống van xin anh ta.
Tôi đứng đó, không hề biến sắc, ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ.
"Bà nói xong chưa?" Tôi nhẹ nhàng cất tiếng.
Bà Trương hất hàm: "Nói xong rồi! Cô mau cút khỏi đây, đừng làm bẩn mắt..."
Lời bà chưa dứt, từ cuối hội trường, tiếng cánh cửa gỗ nặng nề đột ngột mở tung. Tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Một người đàn ông trung niên tầm sáu mươi tuổi, tóc điểm bạc nhưng thần thái vô cùng uy nghiêm, mặc bộ suit may đo cao cấp của thương hiệu Savile Row, bước vào. Đi theo sau ông là bốn luật sư mặc vest đen, tay ôm những tập tài liệu dày cộp.
Sự xuất hiện của ông khiến một số vị khách là doanh nhân lớn trong hội trường phải giật mình đứng phắt dậy: "Đó... đó chẳng phải là Chủ tịch Thẩm của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế sao? Nhân vật tầm cỡ đó sao lại đến đây?"
Ông Thẩm không hề nhìn bất kỳ ai, thẳng tiến lên sân khấu. Ông dừng lại bên cạnh tôi, ánh mắt tràn ngập sự xót xa và yêu thương, rồi quay sang nhìn mẹ con bà Trương với sự lạnh lẽo tột cùng.
"Ai nói con gái tôi là kẻ không rõ nguồn gốc? Ai nói nó không có bố?" Voice ông Thẩm vang vọng qua micro, trầm hùng và đầy uy lực.
Bà Trương ngơ ngác: "Ông... ông là ai?"
Ông Thẩm không đáp lời bà ta, chỉ nhẹ nhàng gật đầu với vị luật sư trưởng đi cùng. Vị luật sư ngay lập tức bước lên, mở tập hồ sơ niêm phong màu đỏ, rút ra từng trang tài liệu và đọc to qua micro:
"Tôi là Luật sư trưởng của Tập đoàn Thịnh Thế. Hôm nay tôi đến đây để thực hiện hai việc theo ủy quyền của cô Thẩm Giai và Chủ tịch Thẩm:
Thứ nhất: Cô Thẩm Giai là con gái duy nhất và là người thừa kế hợp pháp duy nhất của Chủ tịch Thẩm. Việc cô sống kín tiếng nhiều năm qua là theo nguyện vọng cá nhân.
Thứ hai: Về căn biệt thự 3,2 triệu Nhân dân tệ mà bà Trương vừa tuyên bố là của con trai bà. Toàn bộ dòng tiền mua nhà 100% xuất phát từ tài sản riêng của cô Thẩm Giai. Chúng tôi đã hoàn tất thủ tục hủy bỏ tên ông Giang Triết trên hợp đồng do có hành vi gian lận tài chính. Đồng thời, tòa án đã ra lệnh phong tỏa căn biệt thự, yêu cầu bà Trương và ông Giang Triết dọn ra ngoài trong vòng 24 giờ tới!"
Chưa dừng lại ở đó, vị luật sư rút ra một tờ giấy tiếp theo:
"Ngoài ra, ông Giang Triết hiện đang nợ cô Thẩm Giai khoản tiền vay cá nhân là 800.000 Nhân dân tệ có công chứng. Do ông Giang Triết có dấu hiệu tẩu tán tài sản, chúng tôi đã nộp đơn xin đóng băng toàn bộ tài khoản ngân hàng và lương của ông Giang Triết để thu hồi nợ!"
Sắc mặt bà Trương trong chớp mắt chuyển từ đỏ sang trắng bệch, rồi cắt không còn một giọt máu. Bà ta lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt nữa thì ngã quỵ nếu không có chiếc bàn đỡ phía sau. Đôi mắt bà ta trợn ngược, nhìn tập hồ sơ niêm phong và logo của Tập đoàn Thịnh Thế trên đó với sự bàng hoàng và sợ hãi tột cùng.
Giang Triết thì hoàn toàn sụp đổ. Mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, đôi chân rung lên cầm cập. Anh ta lao đến chụp lấy tay tôi, giọng run rẩy van xin:
"Giai Giai... em... em là con gái của Chủ tịch Thẩm sao? Anh sai rồi! Mẹ anh bị lẫn rồi, bà ấy nói linh tinh đấy! Anh yêu em thật lòng mà, chúng ta mau làm lễ đi em!"
Tôi thong thả rút tay ra khỏi vạt áo của anh ta, lấy chiếc khăn giấy lau nhẹ ngón tay mình như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.
"Giang Triết, anh không yêu tôi, anh chỉ yêu tiền của tôi thôi. Nhưng tiếc là, một xu anh cũng không có cửa chạm vào nữa đâu."
Bố tôi bước lên một bước, che chắn cho tôi phía sau, ánh mắt sắc như dao nhìn Giang Triết: "Cậu nghĩ con gái tôi dễ bị bắt nạt sao? Tấm séc 3,2 triệu Tệ và căn biệt thự kia, tôi cho con gái tôi được thì cũng có thể khiến cậu phải ngồi tù vì tội lừa đảo tài sản!"
Bà Trương lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Bà ta nhào tới, quỳ sụp xuống dưới chân tôi, gào khóc thảm thiết: "Giai Giai à! Mẹ sai rồi! Là do mắt mù mới không nhận ra phượng hoàng! Con tha cho con trai mẹ đi, nó còn trẻ, nếu bị đóng băng tài khoản và kiện ra tòa thì đời nó tiêu tùng mất! Căn nhà đó là của con, tất cả là của con mà!"
Tôi nhìn người phụ nữ vừa vài phút trước còn hống hách khinh mờm mình, nay lại quỳ lạy dưới chân tôi như một kẻ tội đồ. Trong lòng tôi không có sự hả hê, chỉ có một sự thanh thản đến kỳ lạ.
"Bà Trương, bà gọi sai rồi. Tôi không phải là con dâu của bà, và bà cũng không có một người con dâu nào tên Thẩm Giai cả."
Tôi quay sang ôm lấy tay bố mình, mỉm cười nhẹ nhàng: "Bố, chúng ta đi thôi. Ở đây chật chội quá."
"Được, cưng của bố. Bố đưa con về nhà." Bố tôi âu yếm vỗ nhẹ lên tay tôi.
Tôi quay người, thong thả dẫm lên chiếc váy cưới đắt giá, bước đi trên con đường trải đầy hoa trước sự chứng kiến của hàng trăm con người. Phía sau lưng tôi, tiếng khóc lóc thảm thiết của bà Trương và tiếng gào thán uất hận của Giang Triết bị nhấn chìm hoàn toàn trong tiếng xầm xì khinh bỉ của toàn bộ quan khách.
Họ tưởng rằng họ đã tước đoạt tất cả của tôi, nhưng họ không bao giờ hiểu được rằng: Rồng thì mãi là rồng, dù có tạm thời rơi xuống vũng bùn, cũng không bao giờ thuộc về thế giới của những kẻ tiểu nhân.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí