Đêm mẹ chồng tôi qua đời, tôi vẫn ngồi một mình ngoài hành lang bệnh viện chờ chồng, còn anh lại đang đi du lịch cùng một người phụ nữ khác. Khi tôi gọi cho anh lần cuối, anh chỉ lạnh lùng nói: “Đừng phá hỏng kỳ nghỉ của tôi.” Bốn năm sau, ngay trong lễ cưới lần hai của anh, luật sư gia đình bất ngờ mang đến một chiếc phong bì mà mẹ chồng quá cố đã để lại riêng cho tôi…

 CHƯƠNG 1: ĐÊM LẠNH NGOÀI HÀNH LANG VÀ LỜI NÓI VÔ TÌNH





Hành lang Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Hàng Châu về đêm chìm trong một màu trắng toát, lạnh lẽo đến rợn người. Tiếng bước chân vội vã của y bác sĩ, tiếng còi xe cấp cứu rú lên từng hồi ngoài sân cùng mùi thuốc sát trùng nồng sắc tạo nên một không khí ngột ngạt, đè nặng lên ngực tôi. Kim đồng hồ trên tường nhích dần về mốc hai giờ sáng.


Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế băng kim loại buốt giá, hai tay siết chặt lấy nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Bên trong phòng cấp cứu khẩn cấp, mẹ chồng tôi — bà Trương — đang trút những hơi thở tàn tàn cuối cùng sau một cơn đột quỵ bộc phát. Mất gần mười tiếng đồng hồ túc trực, trải qua hai lần phát thông báo tình trạng nguy kịch, một mình tôi gánh chịu mọi áp lực, ký vào hàng loạt giấy tờ can thiệp y tế trong sự đơn độc đến tuyệt vọng.

Bà Trương vốn là một người phụ nữ nghiêm khắc, thậm chí từng có thời gian vô cùng khắt khe với tôi. Nhưng trong suốt ba năm làm dâu nhà họ Cố, tôi luôn trọn đạo hiếu, chăm sóc bà từng chút một. Đến khi bà lâm bệnh nặng, người ở bên cạnh bón từng spoon cháo, thức trắng đêm lau người cho bà lại chỉ có đứa con dâu tỉnh lẻ là tôi, chứ không phải đứa con trai ruột mà bà mực yêu thương — Cố Thừa.

Tôi run rẩy lấy chiếc điện thoại đã sắp hết pin ra, tiếp tục bấm số của Cố Thừa. Đây đã là cuộc gọi thứ hai mươi tư trong đêm. Tiếng chuông kéo dài lê thê rồi chuyển sang nhạc chờ khô khốc. Ngay khi tôi tưởng như gã sẽ tiếp tục phớt lờ, đầu dây bên kia cuối cùng cũng cất tiếng.

Nhưng vang lên trước tiên không phải là giọng của chồng tôi, mà là tiếng sóng biển rì rào cùng tiếng cười nũng nịu, lả lơi của một người phụ nữ: "Anh Thừa, lại đây chụp ảnh với em này, nhìn sang bên này đi..."

Nét mặt tôi dại đi, tim đâm nhói một nhát đau đớn. Gã đang ở Tam Á. Gã nói với tôi rằng đi công tác khẩn cấp để đàm phán hợp đồng cho tập đoàn, nhưng thực chất là đưa Lâm Thiển — cô người yêu cũ vừa từ nước ngoài trở về — đi nghỉ dưỡng tại resort năm sao đắt đỏ nhất.

"Alo? Có chuyện gì mà gọi lắm thế?" Giọng Cố Thừa vang lên qua điện thoại, đầy sự gắt gỏng, khó chịu và nồng nặc mùi rượu.

"Cố Thừa... anh mau về đi..." Tôi nghẹn ngào, giọng nói run rẩy không thành tiếng. "Mẹ... mẹ đang nguy kịch lắm. Bác sĩ nói mẹ không qua khỏi đêm nay đâu. Anh về gặp mẹ lần cuối đi!"

Đầu dây bên kia im lặng trong một giây ngắn ngủi. Nhưng ngay sau đó, thay vì sự hoảng loạn hay đau xót, câu trả lời của gã lại lạnh lùng và tàn nhẫn như một gáo nước băng dội thẳng vào mặt tôi:

"Ngôn Ninh, cô bớt diễn trò lại đi. Chiêu này cô dùng chưa chán à? Chiều nay mẹ vẫn còn gọi điện trách tôi bận rộn cơ mà? Cô vì muốn phá hỏng kỳ nghỉ của tôi và Thiển Thiển nên mới nguyền rủa mẹ như thế đúng không? Tôi cảnh báo cô, đừng có làm phiền tôi nữa. Đừng phá hỏng kỳ nghỉ của tôi!"

"Tắt máy đi anh, phiền phức quá..." Tiếng Lâm Thiển õng ẹo vang lên ngay sát mic, tiếp đó là một tiếng "tút... tút..." dài dằng dặc.

Điện thoại trên tay tôi rơi tạch xuống sàn gạch. Tôi như sụp đổ hoàn toàn. Cùng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Bác sĩ trưởng khoa bước ra, cởi khẩu trang, nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại và lắc đầu thở dài: "Cô Cố, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Bệnh nhân đã trút hơi thở cuối cùng. Xin chia buồn cùng gia đình."

Tôi không khóc nổi. Nước mắt như lặn ngược vào trong, hóa thành những tảng đá đè nặng tâm trí. Đêm đó, tôi một mình lo liệu thủ tục hậu sự cho mẹ chồng, chịu đựng những lời xì xầm của họ hàng nhà họ Cố về sự vắng mặt của người con trai duy nhất. Cố Thừa trở về sau đó hai ngày, mang theo làn da rám nắng và khuôn mặt rạng rỡ, để rồi chết lặng trước linh linh cữu của mẹ mình. Nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

Ngay sau đám tang, tôi nộp đơn ly hôn, dọn sạch đồ đạc và biến mất khỏi cuộc đời Cố Thừa như một giọt nước bốc hơi giữa không trung.

CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG LỄ CƯỚI

Bốn năm sau.

Sảnh tiệc cưới tráng lệ của khách sạn Bán Đảo ở trung tâm Thượng Hải được trang hoàng như một thiên đường cổ tích. Hoa hồng trắng nhập khẩu bao phủ từ lối đi chính đến tận sân khấu trung tâm. Hôm nay là lễ kết hôn lần thứ hai của Cố Thừa — giờ đây đã là Tổng giám đốc của Tập đoàn Xây dựng Cố Thị — và cô dâu không ai khác chính là Lâm Thiển.

Sau khi ly hôn với tôi, Cố Thừa dùng số tiền tiết kiệm của gia đình và sự hỗ trợ tài chính từ nhà họ Lâm để khôi phục lại sự nghiệp. Gã xuất hiện trong bộ suit may đo cao cấp, gương mặt tràn ngập sự tự mãn của một kẻ thành đạt. Lâm Thiển khoác trên mình chiếc váy cưới lộng lẫy trị giá hàng trăm nghìn Tệ, mỉm cười e ấp bên cạnh gã dưới ánh đèn chiếu laser rực rỡ và tiếng pháo hoa chúc mừng của giới thượng lưu.

"Cảm ơn mọi người đã đến tham dự ngày vui của chúng tôi," Cố Thừa cầm micro, cất giọng đầy tự hào trên sân khấu. "Để có được ngày hôm nay, tôi và Thiển Thiển đã cùng nhau trải qua biết bao sóng gió. Cô ấy chính là người phụ nữ tuyệt vời nhất, là hậu phương vững chắc nhất của cuộc đời tôi..."

Dưới sân khấu, tiếng vỗ tay vang lên rôm rả. Lâm Thiển tựa đầu vào vai Cố Thừa, ánh mắt lấp lánh sự kiêu ngạo. Cô ta từng nghĩ mình là kẻ chiến thắng tuyệt đối khi đẩy được đứa con dâu "quê mùa" là tôi ra khỏi nhà họ Cố.

Tuy nhiên, ngay khi MC chuẩn bị xướng tên trao nhẫn cưới, cánh cửa lớn của sảnh tiệc đột ngột bị đẩy mạnh ra.

Hai người đàn ông mặc suit đen lịch lãm, tay cầm mộc niêm phong và vali da cao cấp bước vào. Người đi đầu là Luật sư Trương — luật sư trưởng của Văn phòng Luật uy tín nhất Thượng Hải, đồng thời là người đại diện pháp lý lâu năm của cố Quý bà Trương.

Sự xuất hiện bất ngờ này khiến tiếng nhạc đám cưới dừng bặt. Toàn bộ quan khách xào xáo, ngoái đầu nhìn lại. Cố Thừa nhíu mày, khuôn mặt biến sắc vì tức giận. Gã bước xuống vài bậc cầu thang, lên tiếng gay gắt:

"Luật sư Trương? Ông làm cái gì thế? Hôm nay là đại hỷ của tôi, ông không có thiệp mời mà lại tự ý xông vào đây là có ý gì?"

Luật sư Trương bước đi thong thả, không hề bị chấn động bởi sự giận giữ của Cố Thừa. Ông đứng ngay trước bục sân khấu, nhìn gã bằng ánh mắt lạnh tà và điềm tĩnh:

"Giám đốc Cố, tôi đến đây không phải để chúc mừng anh. Tôi đến là để thực hiện di nguyện cuối cùng của thân mẫu anh — bà Trương — người đã qua đời bốn năm trước."

Cố Thừa giật thót tim. Cái chết của mẹ vẫn luôn là vết thương và là sự áy náy hèn nhát nhất giấu kín trong lòng gã. "Mẹ tôi? Mẹ tôi để lại di nguyện gì? Chẳng phải toàn bộ tài sản và căn nhà cũ đã được sang tên cho tôi từ lâu rồi sao?""Anh nhầm rồi," Luật sư Trương mỉm cười chua chát. "Căn nhà và số tiền tiết kiệm đó chỉ là một phần nhỏ. Bà Trương trước khi qua đời đã âm thầm lập một quỹ tín thác đặc biệt và ủy quyền cho tôi giữ kín cho đến ngày anh tái hôn. Bà ấy có dặn: 'Nếu con trai tôi kết hôn với người phụ nữ tên Lâm Thiển, hãy mở chiếc phong bì này ra trước mặt toàn bộ quan khách'."

Lâm Thiển nghe đến tên mình thì sắc mặt tái dại, tay siết chặt lấy bó hoa cưới đến mức rách nát.

Luật sư Trương rút từ trong vali ra một chiếc phong bì bằng giấy kraft màu nâu cũ kỹ, được dán tem niêm phong đỏ. Ông cất giọng dõng dạc, truyền qua hệ thống loa của sảnh tiệc:

"Đồng thời, theo đúng điều khoản di chúc, sự xuất hiện của di chúc này yêu cầu người thụ hưởng chính thức phải có mặt. Xin mời Cô Ngôn Ninh bước vào!"

Cả sảnh tiệc ồ lên kinh ngạc. Cố Thừa như bị sét đánh ngang tai, đôi mắt trợn ngược nhìn về phía cửa chính.

CHƯƠNG 3: BẢN ÁN TỪ QUÁ KHỨ

Từ phía sau cánh cửa, một người phụ nữ bước vào.

Tôi mặc một bộ âu phục màu trắng kem thanh lịch, mái tóc đen được búi cao gọn gàng, thần thái tự tin, điềm tĩnh và vô cùng sang trọng. Không còn là cô con dâu gầy gõ, cam chịu, gánh chịu mọi tủi hờn bốn năm trước, tôi bây giờ là đại diện cấp cao của Quỹ Đầu tư Quốc tế, người vừa trở về Thượng Hải để quản lý chuỗi dự án mới.

Cố Thừa nhìn tôi, cổ họng gã khô khốc, không thốt nên lời: "Ngôn... Ngôn Ninh? Là cô sao?"

Lâm Thiển run rẩy, gào lên mất kiểm soát: "Ngôn Ninh! Cô đến đây làm gì?! Cô cố tình muốn phá hỏng đám cưới của tôi đúng không?! Bảo vệ đâu, đuổi cô ta ra ngoài!"

"Không ai có quyền đuổi cô ấy," Luật sư Trương cất giọng đanh thép, ngắt lời Lâm Thiển. Ông từ tốn bóc tem niêm phong trên chiếc phong bì nâu, lấy ra một tờ giấy chứng nhận pháp lý và một chiếc băng thẻ ghi âm nhỏ.

"Sau đây tôi xin công bố di chúc chính thức của bà Trương," Luật sư Trương đọc to từng chữ:

"Tôi, Trương Tú Lan, trong trạng thái minh mẫn nhất, xin lập di chúc này. Số cổ phần 40% mà tôi bí mật nắm giữ tại Tập đoàn Cố Thị, cùng với toàn bộ bất động sản đứng tên cá nhân tôi ở khu Phố Đông, sẽ không chuyển giao cho con trai tôi là Cố Thừa. Tôi nhận thấy con trai mình là kẻ bất hiếu, nông cạn và bị che mắt bởi những lời dối trá."

Toàn bộ sảnh tiệc bùng nổ những tiếng bàn tán xôn xao. Cố Thừa mặt cắt không còn một giọt máu, gã bước hụt một bước suýt ngã: "Không thể nào! Mẹ tôi sao có thể... Mẹ yêu tôi nhất cơ mà?!"

"Chưa hết đâu, Giám đốc Cố," Luật sư Trương tiếp tục. "Toàn bộ tài sản nói trên sẽ được chuyển giao 100% cho con dâu tôi là Ngôn Ninh. Cô ấy là người duy nhất chăm sóc tôi lúc ốm đau, là người duy nhất giữ trọn đạo hiếu trong cái nhà này. Điều kiện duy nhất để di chúc có hiệu lực: Cố Thừa phải chính thức kết hôn với Lâm Thiển. Bởi vì tôi muốn con trai tôi phải trả giá cho sự ngu ngốc của nó khi đánh đổi một người vợ tào khang lấy một kẻ đào mỏ."

Lâm Thiển nghe đến hai từ "đào mỏ" thì mặt xám xịt như tro tàn, ngã quỵ xuống sàn sân khấu.

Luật sư Trương nhấn nút trên chiếc máy phát thanh nhỏ. Giọng nói yếu ớt, đứt quãng nhưng vô cùng đanh thép của mẹ chồng quá cố vang lên khắp sảnh tiệc:

"Cố Thừa... cái đêm tao nằm trên giường bệnh chờ mày, mày lại đi Tam Á với nó... Tao đã nghe thấy hết những lời mày nói với Ngôn Ninh qua điện thoại... Mày bảo nó đừng phá hỏng kỳ nghỉ của mày... Mày là đứa con bất hiếu! Tập đoàn Cố Thị do tao và bố mày gầy dựng, tao thà giao cho con dâu còn hơn để mày và loại phụ nữ đó phá nát!"

Đoạn ghi âm kết thúc, trả lại cho sảnh tiệc một sự im lặng đến rợn người.

Cố Thừa sụp đổ hoàn toàn. Gã hiểu ra rằng, 40% cổ phần mà mẹ gã nắm giữ chính là nguồn vốn cốt lõi giúp gã duy trì ghế Chủ tịch trong bốn năm qua. Nếu mất đi số cổ phần này vào tay tôi, gã sẽ lập tức bị Hội đồng quản trị phế quật, trở thành kẻ trắng tay và mang trên mình khoản nợ khổng lồ.

Gã lao xuống sân khấu, quỳ mọp trước mặt tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Ngôn Ninh! Ninh Ninh! Anh sai rồi! Anh bị cô ta lừa dối thôi! Anh vẫn còn yêu em! Chúng ta làm lại từ đầu có được không? Đừng lấy đi công ty của anh!"

Lâm Thiển ở trên sân khấu cũng gào khóc, lao xuống túm lấy tay Cố Thừa: "Cố Thừa! Anh nói gì thế?! Anh đã hứa cho em danh phận và tài sản cơ mà?!"

Hai người bọn họ lao vào xô xát, chửi rủa nhau ngay trên nền hoa hồng trắng lộng lẫy, trước sự chứng kiến và những ống kính điện thoại đang quay chụp liên tục của hàng trăm quan khách thượng lưu. Màn kịch hạnh phúc giả tạo vỡ tan thành vô số mảnh vụn.

Tôi đứng đó, nhìn hai kẻ từng đẩy tôi vào tận cùng đau đớn giờ đây đang tự xâu xé lẫn nhau vì tiền tài và danh vọng. Trong lòng tôi không có sự trả thù tàn nhẫn, chỉ có một sự giải thoát nhẹ nhõm.

Tôi nhìn Cố Thừa, cất giọng thản nhiên và lạnh lùng: "Cố Thừa, năm đó anh nói tôi đừng phá hỏng kỳ nghỉ của anh. Hôm nay, chính anh đã tự phá hỏng cả cuộc đời mình. Lời xin lỗi của anh quá muộn màng, và nó chẳng có chút giá trị nào cả."

Tôi quay sang gật đầu với Luật sư Trương: "Tiến hành thủ tục tiếp quản cổ phần và niêm phong tài sản theo đúng di chúc đi luật sư."

Tôi xoay người, thong thả bước ra khỏi sảnh tiệc. Ánh nắng buổi chiều Thượng Hải rực rỡ chiếu xuống lối đi, gột rửa hoàn toàn những tàn dư đau đớn của quá khứ. Đằng sau lưng tôi là tiếng chửi rủa, tiếng khóc lóc thảm thiết của Cố Thừa và Lâm Thiển. Bản án lớn nhất dành cho bọn họ không chỉ là sự phá sản, mà là phải sống cả đời trong sự dằn dặt, hối hận và tủi hờn vì những gì mình đã gieo ra.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí


Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''