Dẫn B/ồ Bầu Về Nhà, Chồng Bắt Vợ Hầu Hạ… 5 Phút Sau Tờ Giấy Xét Nghiệm Khiến Hắn Q/uỵ Gối Xi/n Th/a…..
Dẫn B/ồ Bầu Về Nhà, Chồng Bắt Vợ Hầu Hạ… 5 Phút Sau Tờ Giấy Xét Nghiệm Khiến Hắn Q/uỵ Gối Xi/n Th/a…..
Không khí trong căn nhà ống rộng rãi ở ngoại ô Hà Nội bỗng chốc ngột ngạt lạ thường. Trần Quang, người đàn ông luôn tự cho mình là trụ cột gia đình, đang đứng giữa phòng khách lát gạch hoa, một tay siết chặt eo cô gái trẻ mang thai. Cô ta tên Mai My, cái bụng đã lùm xùm năm tháng chính là “bằng chứng” mà hắn tin rằng sẽ lật ngược thế cờ. Quang liếc về phía vợ mình – chị Thanh – người phụ nữ đã đồng hành cùng anh ta suốt mười năm qua. Chị đang lặng lẽ đứng bên bàn trà, khuôn mặt bình thản đến mức đáng sợ.
“Thanh à, em đừng có đứng im thin thít như tượng nữa,” Quang lên tiếng, giọng đầy mỉa mai. “Từ giờ em là quản gia chính thức của nhà này rồi. Phải biết cách tiếp đãi ‘khách quý’ chứ, phải không?”
Mai My dựa sát vào Quang, nở nụ cười đắc thắng. “Anh Quang nói đúng đấy. Chị Thanh là người biết điều mà. Mười năm trời chị chẳng sinh nổi đứa con nào, giờ có cơ hội chuộc lỗi thì phải cố gắng chứ. Phụ nữ không đẻ được thì cũng chỉ là cái bình phong thôi.”
Cô ta vuốt ve cánh tay chồng, cố tình làm động tác thân mật trước mặt Thanh. Quang đẩy Mai My ngồi xuống ghế sofa, rồi quay sang vợ với ánh mắt lạnh lùng:
“Mai My sẽ là chủ nhân mới của căn nhà này, ít nhất là đến khi con ra đời. Em phải lo cho vợ con anh từng miếng ăn, giấc ngủ, từng ly nước. Nó đang mang dòng máu nhà họ Trần, em hiểu không? Đây là trách nhiệm cuối cùng của em. Không biết đẻ thì phải biết điều. Nếu có chuyện gì xảy ra với vợ con anh, dù chỉ một vết xước, anh sẽ tống cổ em ra khỏi nhà ngay, không một xu dính túi.”
Mai My cười khẩy, nhìn Thanh từ đầu đến chân: “Chị Thanh rảnh rỗi lắm, mười năm nay chỉ ở nhà tiêu tiền của anh Quang. Giờ có việc làm rồi, chị ấy chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho em mà.”
Không khí càng lúc càng căng như dây đàn. Nhưng Thanh vẫn đứng yên, không một lời phản kháng. Quang đi qua đi lại trong phòng, hưởng thụ cảm giác làm chủ mọi thứ. Hắn cảm thấy mình như ông vua đang ban lệnh cho kẻ dưới.
Thanh nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Những lời sỉ nhục này, em nghe đủ rồi, Quang ạ.”
Cô từ từ đưa tay vào túi áo, rút ra một tờ giấy A4 trắng mỏng. Động tác chậm rãi nhưng đầy dứt khoát. Thanh đặt tờ giấy xuống bàn trà, đẩy nhẹ về phía chồng. “Anh bảo em không biết điều, vậy em cho anh xem em biết điều đến mức nào.”
Quang nhếch mép, định châm chọc tiếp: “Giấy gì đây? Đơn ly hôn à? Ký đi, anh còn thương em cho ít tiền tiêu…”
Hắn cầm tờ giấy lên, nụ cười còn đọng lại trên môi. Nhưng chỉ trong tích tắc, khuôn mặt Quang cứng đờ. Đôi mắt hắn trợn tròn, tay run bần bật khi đọc dòng chữ in đậm phía trên: **GIẤY XÉT NGHIỆM VÔ SINH NAM**.
Kết luận của bệnh viện lớn dòng chữ đỏ chói: “Bệnh nhân Trần Quang: Không có tinh trùng trong tinh dịch (Azoospermia) – Vô sinh vĩnh viễn do biến chứng teo tinh hoàn sau quai bị lúc nhỏ.”
Mặt Quang từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch rồi xám ngoét. Tờ giấy trên tay hắn rung lên từng hồi. Hắn lắp bắp: “Cái… cái gì đây? Thanh… em làm giả phải không? Anh… anh bình thường mà…”
Mai My thấy lạ, ghé vào xem. Vừa đọc được mấy chữ, mặt cô ta cắt không còn giọt máu. Cô ta loạng choạng lùi lại, tay ôm bụng: “Quang… Anh đừng tin chị ấy! Chị ấy ghen tị nên vu khống em thôi…”
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
Thanh khoanh tay, thong thả ngồi xuống ghế đối diện. Cô nhìn hai người bằng ánh mắt như đang nhìn những kẻ đáng thương. Nụ cười trên môi chị lúc này vừa rạng rỡ vừa đầy quyền lực.
“Trần Quang, anh quên rồi sao? Năm anh mười hai tuổi bị quai bị, chính mẹ anh đã khóc lóc van xin em sau này lớn lên đừng bỏ anh. Mười năm qua, em cam chịu mang tiếng ‘vô sinh’, chịu đủ lời xỉ vả từ họ hàng nhà anh, âm thầm uống đủ thứ thuốc để giữ thể diện cho anh. Vậy mà anh lại rước con bé này về, bắt em hầu hạ?”
Cô quay sang Mai My, ánh mắt sắc lạnh: “Còn cô, Mai My. Đứa bé trong bụng cô là của ai? Gã tình cũ đào mỏ hay thằng quản lý quán bar mà cô hay lui tới? Tôi đã có đủ bằng chứng, cả ảnh chụp hai người vào khách sạn.”
Mai My quỵ xuống sàn nhà, khóc lóc thảm thiết, không còn chút kiêu ngạo ban đầu. Vở kịch đào mỏ đại gia của cô đã tan vỡ hoàn toàn.
Quang như người mất hồn, đầu óc quay cuồng. Hắn nhìn cái bụng Mai My, rồi nhìn tờ giấy xét nghiệm. Sự thật tàn nhẫn giáng xuống như bạt tai. Đứa con nối dõi tự hào hóa ra là cặp sừng khổng lồ. Trong cơn điên cuồng, hắn lao đến đẩy đuổi Mai My ra khỏi nhà, rồi quay lại quỳ sụp xuống chân Thanh, nước mắt giàn giụa:
“Thanh ơi, anh sai rồi! Anh bị con khốn đó lừa! Xin em, vì mười năm tình nghĩa, đừng bỏ anh…”
Thanh đứng dậy, gạt mạnh bàn tay chồng ra. “Tình nghĩa mười năm? Nó đã chết ngay giây phút anh dẫn con bé về đây và bảo em ‘không biết đẻ thì phải biết điều’.”
Cô rút thêm một tờ giấy khác từ túi xách đặt lên bàn: “Đây là đơn ly hôn. Toàn bộ nhà cửa, tài sản, công ty đều đứng tên gia đình em. Anh có ba ngày dọn đồ ra khỏi đây. Nếu không, em sẽ công khai tờ giấy xét nghiệm này cho toàn bộ đối tác và nhân viên biết.”
Nói xong, Thanh kiêu hãnh quay lưng bước lên lầu. Tiếng gót giày cao gót vang lên dứt khoát trên từng bậc thang. Quang ngã ngửa ra sàn, mắt trợn trừng, lồng ngực phập phồng rồi ngất lịm đi vì cú sốc quá lớn. Hắn đã mất tất cả: danh dự, gia tài, người vợ tào khang, và cả cái sĩ diện đàn ông hão huyền mà hắn từng dùng để chà đạp người khác.