Tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời. Mưa trút xuống như muốn nhấn chìm cả con ngõ nhỏ.
Linh đứng lặng trước hiên nhà, đôi tay run rẩy ôm chặt cô con gái ba tuổi đang ngủ gục trên vai. Mái tóc cô ướt sũng, nước mưa hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên gương mặt tái nhợt.
Trong phòng khách, mẹ chồng chống nạnh, ánh mắt lạnh như băng.
“Đủ rồi! Cô cút về nhà mẹ đẻ ngay tối nay!”
Giọng bà sắc lẹm, át cả tiếng mưa ngoài sân.
Linh sững người.
“Mẹ… con đã làm gì sai?”
“Làm gì sai à?” Bà cười nhạt. “Sáu năm làm dâu, sinh được đúng một đứa con gái. Nhà tôi cần cháu đích tôn. Cô còn mặt mũi hỏi mình sai ở đâu?”
Linh cắn chặt môi.
Cô biết những lời này không phải lần đầu. Từ ngày sinh bé Bông, mỗi bữa cơm đều là một cuộc tra khảo.
“Khi nào đẻ thằng cu?”
“Ăn gì mà chẳng biết đẻ con trai?”
“Có khi số cô tuyệt tự nhà người ta.”
Mỗi câu nói như một nhát dao cứa vào lòng, nhưng cô vẫn nhẫn nhịn. Cô tin rằng chỉ cần mình sống tử tế, hết lòng với gia đình thì một ngày nào đó mẹ chồng sẽ thay đổi.
Nhưng cô đã nhầm.
Hôm nay chỉ vì bệnh sốt khiến cô không kịp nấu bữa tối, mọi uất ức bấy lâu bỗng bùng nổ.
Mẹ chồng đập mạnh chiếc bát xuống nền nhà.
“Cô vừa vô dụng vừa ăn bám! Nhà này không nuôi nổi loại con dâu như cô.”
Linh quay sang nhìn chồng.
Hải đứng cạnh cửa sổ, hai tay đút túi quần, gương mặt đầy mệt mỏi.
Cô khẽ gọi:
“Anh Hải…”
Chỉ hai chữ ấy chứa đựng tất cả hy vọng cuối cùng.
Cô không cần anh cãi lại mẹ.
Không cần anh bênh vực.
Chỉ cần anh nói một câu:
“Mẹ, thôi đi.”
Nhưng căn phòng vẫn chìm trong im lặng.
Hải cúi đầu, tránh ánh mắt của vợ.
Một sự im lặng còn đau hơn ngàn lời mắng chửi.
Mẹ chồng cười khẩy.
“Thấy chưa? Đến chồng cô cũng chẳng muốn giữ cô lại.”
Bà quay vào phòng, kéo ra chiếc vali cũ của Linh.
Quần áo bị nhét vội vàng, vài bộ rơi xuống nền gạch. Khung ảnh cưới đặt trên tủ cũng bị hất nghiêng.
Bà mở toang cánh cửa.
“Cút!”
Chiếc vali bị đẩy mạnh ra ngoài hiên, va vào bậc tam cấp rồi lăn xuống sân.
Tiếng va chạm khô khốc khiến trái tim Linh như vỡ vụn.
Bé Bông giật mình tỉnh giấc, ôm cổ mẹ khóc nức nở.
“Mẹ ơi… con lạnh…”
Linh vội cởi chiếc áo khoác duy nhất quấn quanh con.
Còn mình chỉ mặc chiếc áo len mỏng đã thấm nước.
Cô vẫn đứng đó.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn người đàn ông từng hứa sẽ che chở mình cả đời.
Ngày cưới, Hải đã nắm tay cô trước bàn thờ gia tiên.
“Dù sau này có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không để em phải chịu thiệt.”
Lời hứa năm ấy vẫn còn nguyên trong ký ức.
Chỉ tiếc…
Người giữ lời hứa lại không còn.
Linh bước đến trước mặt chồng.
“Em hỏi anh lần cuối.”
“Nếu hôm nay em bước ra khỏi cánh cửa này… anh có muốn giữ em lại không?”
Không gian lặng như tờ.
Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.
Tiếng mưa gõ lên mái tôn.
Và rồi…
Hải khẽ nhắm mắt.
“Em… về nhà ngoại vài hôm đi.”
Chỉ một câu nói ngắn ngủi.
Nhưng đủ để cắt đứt sáu năm hôn nhân.
Linh khẽ gật đầu.
Không khóc.
Không oán trách.
Không van xin.
Cô cúi xuống kéo chiếc vali đã lấm đầy bùn đất.
Bế con lên.
Lặng lẽ bước qua cánh cổng.
Phía sau lưng, cánh cửa sắt đóng sầm lại.
Âm thanh ấy giống như dấu chấm hết cho một gia đình.
Mưa mỗi lúc một lớn.
Con đường trước mắt tối đen.
Linh đi bộ gần hai cây số mới bắt được một chiếc taxi.
Bác tài nhìn người phụ nữ ôm con nhỏ ướt như chuột lột, khẽ hỏi:
“Con gái, có cần chú bật sưởi không?”
Chỉ một câu nói bình thường cũng khiến sống mũi cô cay xè.
Suốt quãng đường, bé Bông ngủ thiếp trong lòng mẹ.
Linh lặng lẽ nhìn ánh đèn thành phố lướt qua ô cửa kính.
Sáu năm trước, cô rời nhà mẹ đẻ với chiếc váy cưới trắng, mang theo biết bao hy vọng.
Sáu năm sau…
Cô trở về với một chiếc vali cũ, một đứa con thơ và trái tim tan nát.
Chiếc taxi dừng trước căn nhà cấp bốn nơi bố mẹ cô đang sống.
Đã gần nửa đêm.
Linh chần chừ rất lâu mới dám gõ cửa.
Cánh cửa vừa mở, mẹ cô nhìn thấy con gái và cháu ngoại trong bộ dạng ướt sũng thì sững người.
“Trời ơi… Linh!”
Bà vội ôm lấy hai mẹ con.
“Con bị làm sao thế này?”
Linh cố mỉm cười.
“Con… về nhà rồi, mẹ.”
Chỉ năm chữ ngắn ngủi.
Nhưng khiến người mẹ bật khóc.
Đêm ấy, căn nhà nhỏ sáng đèn đến tận gần sáng.
Không ai biết rằng…
Ngay trong đêm mưa định mệnh ấy, một quyết định đã hình thành trong lòng Linh.
Một quyết định sẽ khiến cả gia đình chồng phải trả giá cho sự lạnh lùng của họ.
Và ba ngày sau…
Cô sẽ bán căn chung cư mà hai vợ chồng đã cùng đứng tên, rồi gửi cho chồng một tin nhắn khiến anh phải sống trong day dứt suốt phần đời còn lại.
Chương 2: Sáu năm làm dâu – Sáu năm đánh đổi
Đêm đầu tiên trở về nhà mẹ đẻ, Linh gần như thức trắng.
Bé Bông nằm ngủ ngoan bên cạnh, hai bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt lấy vạt áo mẹ như sợ chỉ cần buông ra, mẹ sẽ lại biến mất.
Linh khẽ vuốt tóc con, đôi mắt đỏ hoe nhìn lên trần nhà.
Đã sáu năm rồi cô mới lại ngủ trong căn phòng cũ.
Chiếc tủ gỗ vẫn ở góc phòng.
Chiếc bàn học năm nào vẫn còn nguyên những vết xước.
Tất cả gần như không thay đổi.
Chỉ có cô là khác.
Ngày bước lên xe hoa, Linh là cô gái hai mươi lăm tuổi với biết bao ước mơ. Cô từng nghĩ chỉ cần hai vợ chồng yêu thương nhau thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.
Thế nhưng cuộc sống hôn nhân không giống như những gì cô từng tưởng tượng.
Sáng hôm sau, mẹ cô bưng bát cháo nóng vào phòng.
“Con ăn đi, cả người gầy rộc rồi.”
Linh mỉm cười nhận lấy.
Đã rất lâu rồi cô mới lại được ăn một bữa sáng do mẹ nấu.
Ở nhà chồng, từ năm giờ sáng cô đã phải dậy đi chợ, nấu cơm, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà rồi mới vội vàng đến công ty.
Chiều tan làm, trong khi đồng nghiệp hẹn nhau uống cà phê hay đưa con đi chơi, cô lại tất tả về nhà nấu cơm, giặt giũ, lau dọn.
Có hôm mười một giờ đêm mới được nằm xuống.
Vậy mà mẹ chồng vẫn luôn nói:
“Cả ngày chỉ biết đi làm, có mỗi việc nhà cũng làm không xong.”
Linh chưa từng cãi lại.
Cô luôn nghĩ, rồi sẽ có ngày bà hiểu.
Nhưng sự nhẫn nhịn của cô dường như chỉ khiến người khác xem đó là điều hiển nhiên.
Hai ngày sau, Linh quay lại công ty.
Vừa thấy cô, chị Hương – trưởng phòng – đã vội kéo cô vào phòng làm việc.
“Em ổn chứ? Mấy hôm nay chị gọi mà không được.”
Linh chỉ cười nhẹ.
“Em không sao.”
Chị Hương nhìn kỹ gương mặt xanh xao của cô rồi thở dài.
“Ngày trước chị từng khuyên em rồi. Phụ nữ đừng bao giờ hy sinh tất cả cho người khác.”
Linh cúi đầu.
Cô nhớ lại cách đây ba năm.
Khi công ty cử cô sang Singapore đào tạo sáu tháng để chuẩn bị cho vị trí quản lý, cô đã vô cùng háo hức.
Đó là cơ hội mà biết bao người mơ ước.
Nhưng tối hôm ấy, mẹ chồng chỉ nói một câu:
“Đi nửa năm thì ai chăm chồng? Ai lo việc nhà? Hay định để tôi già rồi vẫn phải hầu hạ?”
Hải ngồi cạnh, im lặng.
Đến lúc chỉ còn hai vợ chồng trong phòng, cô hỏi anh:
“Anh nghĩ sao?”
Hải đáp rất nhanh.
“Hay em từ chối đi. Sau này còn nhiều cơ hội.”
Vì câu nói ấy…
Linh đã từ bỏ.
Sau này cô mới biết, vị trí đó thuộc về một đồng nghiệp khác. Chỉ ba năm sau, người ấy đã trở thành giám đốc chi nhánh.
Còn cô vẫn là nhân viên bình thường.
Không phải vì kém năng lực.
Mà vì đã tự nguyện gác lại tương lai của mình.
Buổi trưa, Linh mở điện thoại.
Màn hình hiện lên hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ.
Đều là của Hải.
Cô lặng lẽ tắt máy.
Đến chiều, một tin nhắn xuất hiện.
“Anh xin lỗi. Mẹ đang nóng giận. Em đưa con về đi, vài hôm nữa mẹ nguôi rồi.”
Linh nhìn dòng tin nhắn rất lâu.
Cô chợt bật cười.
Sáu năm qua, mỗi lần mẹ chồng mắng cô, Hải đều nói đúng một câu.
“Thôi em nhịn mẹ một chút.”
Mỗi lần.
Đều là cô nhịn.
Đều là cô xin lỗi.
Đều là cô làm hòa.
Còn lần này…
Anh vẫn muốn cô là người quay về trước.
Điện thoại lại rung.
Lần này là mẹ chồng.
Vừa nhấc máy, giọng bà đã vang lên đầy khó chịu.
“Nếu cô biết điều thì chiều nay mang con về. Chuyện hôm trước coi như chưa có gì xảy ra.”
Linh bình tĩnh đáp:
“Mẹ có nghĩ mình đã nói quá lời không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi bà quát lớn:
“Tôi là mẹ chồng! Tôi nói gì cũng là dạy dỗ. Cô còn đòi tôi xin lỗi à?”
Linh nhẹ nhàng cúp máy.
Lần đầu tiên trong sáu năm, cô không run sợ.
Có lẽ khi một người đã chịu tổn thương quá nhiều, họ sẽ không còn cảm thấy đau như trước nữa.
Buổi tối, bố cô lấy từ ngăn tủ ra một chiếc phong bì cũ.
Ông đặt trước mặt con gái.
“Con còn nhớ không?”
Linh mở ra.
Bên trong là bản hợp đồng mua căn chung cư năm năm trước.
Đó là căn hộ mà vợ chồng cô đang ở.
Bố cô chậm rãi nói:
“Hồi ấy, bố mẹ bán mảnh đất sau nhà để đưa cho con tám trăm triệu làm tiền đặt cọc.”
Linh nghẹn lời.
Ngày cưới, bố mẹ nói đó là món quà cho hai vợ chồng.
Nhưng cô không biết để có số tiền ấy, bố mẹ đã phải bán mảnh đất dành dụm hơn hai mươi năm.
Ông nhìn con gái, giọng trầm xuống.
“Tiền trả góp hàng tháng cũng chủ yếu từ lương của con. Bố không phải muốn tính toán. Nhưng nếu người ta đã không còn xem con là người nhà…”
Ông dừng lại vài giây.
“…thì con cũng không cần tiếp tục hy sinh vì họ.”
Đêm đó, Linh ngồi một mình rất lâu.
Cô lấy cuốn sổ tiết kiệm.
Mở ứng dụng ngân hàng.
Rồi lấy bản hợp đồng mua nhà ra đọc lại từng trang.
Mỗi con số đều gợi nhớ những tháng ngày cô làm thêm, tăng ca đến khuya để có tiền trả góp.
Căn chung cư ấy không chỉ là một tài sản.
Đó là mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của cô.
Linh khẽ hít một hơi thật sâu.
Cô mở máy tính, truy cập vào trang đăng tin bất động sản.
Sau vài phút suy nghĩ…
Đôi tay cô bắt đầu gõ từng dòng chữ.
“Chính chủ cần bán gấp căn hộ…”
Ngay lúc nhấn nút đăng tin, cô biết rằng mình đã khép lại một chương cũ của cuộc đời.
Từ giờ trở đi…
Cô sẽ không sống để chờ đợi sự thương hại hay chấp nhận của bất kỳ ai nữa.
Cô sẽ tự giành lại những gì thuộc về mình.
Và cô không hề biết rằng, chỉ vài ngày sau, quyết định ấy sẽ khiến Hải phải đối mặt với cú sốc lớn nhất kể từ khi hai người kết hôn.
Chương 3: Tin nhắn khiến anh sụp đổ
Ba ngày sau khi rời khỏi nhà chồng, Linh nộp đơn xin ly hôn.
Khi nhận được giấy triệu tập lên hòa giải, Hải chết lặng.
Anh không tin người vợ luôn nhẫn nhịn, luôn nói “thôi bỏ qua đi anh” lại là người chủ động kết thúc cuộc hôn nhân.
Buổi hòa giải đầu tiên diễn ra trong bầu không khí nặng nề.
Hải nhìn vợ, giọng khàn đặc.
“Linh… em đừng làm lớn chuyện như vậy. Chỉ vì mẹ nóng giận một chút thôi.”
Linh bình tĩnh nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình.
“Anh vẫn nghĩ đây chỉ là chuyện của ba ngày trước sao?”
Hải im lặng.
Cô khẽ cười buồn.
“Đây là chuyện của sáu năm.”
“Sáu năm em sống như người giúp việc trong chính ngôi nhà của mình.”
“Sáu năm em chờ một lần anh đứng về phía vợ.”
“Nhưng em chưa từng có được.”
Mỗi lời nói của Linh đều nhẹ nhàng.
Không oán trách.
Không khóc lóc.
Chính sự bình thản ấy lại khiến Hải thấy tim mình thắt lại.
Theo đề nghị của luật sư, hai người bắt đầu bàn về việc phân chia tài sản.
Tài sản lớn nhất là căn chung cư.
Đó cũng là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm của họ.
Linh đặt trước mặt Hải một tập hồ sơ.
Bên trong là toàn bộ sao kê ngân hàng suốt năm năm.
Những khoản tiền trả góp hàng tháng.
Những lần cô chuyển tiền mua nội thất.
Những hóa đơn sửa chữa.
Tất cả đều được sắp xếp ngay ngắn.
Hải lật từng trang.
Càng xem, sắc mặt anh càng tái đi.
Anh chưa từng biết…
Suốt nhiều năm, gần như toàn bộ khoản trả góp đều được trích từ tài khoản của Linh.
Trong khi tiền lương của anh phần lớn được dùng để phụ giúp gia đình bên nội và chi tiêu cá nhân.
Linh khẽ nói:
“Em không đưa những giấy tờ này để hơn thua.”
“Em chỉ muốn anh hiểu rằng, căn nhà ấy không phải chỉ có công sức của một mình anh.”
Hải cúi đầu.
Anh không còn đủ can đảm nhìn vào mắt vợ.
Sau nhiều lần trao đổi, hai người thống nhất bán căn hộ.
Sau khi thanh toán khoản vay còn lại, số tiền còn dư sẽ được chia theo thỏa thuận mà cả hai cùng ký.
Ngày ký hợp đồng chuyển nhượng, Linh đứng rất lâu trước ban công căn hộ.
Nơi đây từng là chốn cô nghĩ sẽ gắn bó cả đời.
Chiếc ghế gỗ ngoài ban công vẫn còn đó.
Chậu hoa giấy cô trồng đã nở kín một góc.
Trong phòng ngủ, trên bức tường vẫn còn dấu vết của những hình dán ngộ nghĩnh mà bé Bông từng dán.
Linh đưa tay khẽ chạm vào bức tường.
Nước mắt lặng lẽ rơi.
Không phải vì tiếc căn nhà.
Mà vì tiếc những năm tháng mình từng cố gắng giữ gìn một mái ấm vốn đã rạn nứt từ rất lâu.
Chiều hôm ấy, tiền bán nhà được chuyển vào tài khoản.
Linh thực hiện đúng thỏa thuận.
Cô chuyển phần tiền thuộc về Hải.
Không thiếu một đồng.
Sau đó, cô mở khung trò chuyện với chồng.
Ngón tay dừng lại rất lâu trên màn hình.
Cuối cùng, cô gõ:
“Em đã chuyển phần tài sản thuộc về anh theo đúng thỏa thuận.”
“Từ hôm nay, chúng ta không còn nợ nhau điều gì.”
“Cảm ơn anh vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời em.”
“Điều em tiếc nhất không phải là mất một cuộc hôn nhân…”
“Mà là đã đánh mất quá nhiều năm để chờ một người không bao giờ dám bảo vệ mình.”
“Hãy chăm sóc mẹ thật tốt.”
“Còn em sẽ chăm sóc con.”
Cô đọc lại một lần.
Rồi nhấn Gửi.
Không chặn số.
Không xóa liên lạc.
Chỉ lặng lẽ đặt điện thoại xuống.
Như khép lại một cuốn sách đã đọc đến trang cuối.
Mười phút sau.
Điện thoại đổ chuông.
Là Hải.
Linh không nghe.
Chuông lại reo.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Lần thứ mười.
Rồi hàng chục tin nhắn liên tiếp hiện lên.
“Linh, em đang ở đâu?”
“Anh muốn gặp em.”
“Anh xin lỗi.”
“Anh sai rồi.”
“Cho anh một cơ hội được không?”
Linh nhìn màn hình sáng liên tục.
Đôi mắt cô vẫn bình thản.
Những lời xin lỗi ấy…
Sáu năm trước, chỉ cần nghe được một lần, có lẽ cô đã ôm chầm lấy chồng mà khóc.
Nhưng bây giờ…
Mọi thứ đã quá muộn.
Trong khi đó, Hải như người mất hồn.
Anh lao xe đến căn chung cư.
Nhưng cánh cửa đã mở.
Bên trong chỉ còn những bức tường trống.
Tiếng bước chân vọng khắp căn phòng lạnh lẽo.
Không còn mùi thức ăn Linh nấu.
Không còn tiếng cười của bé Bông.
Không còn chiếc áo khoác của vợ treo sau cửa.
Cũng không còn người phụ nữ luôn đợi anh về mỗi tối.
Lần đầu tiên sau sáu năm…
Hải hiểu thế nào là cảm giác mất đi một người mà anh từng nghĩ sẽ mãi ở đó.
Anh ngồi bệt xuống nền nhà.
Trong khoảng không im lặng, điện thoại vẫn mở sáng với dòng tin nhắn cuối cùng của Linh.
Anh đọc đi đọc lại.
Rồi bật khóc như một đứa trẻ.
Chỉ tiếc rằng…
Có những người chỉ biết trân trọng khi đã không còn cơ hội giữ lại.
Và đúng lúc ấy, điện thoại của Hải lại đổ chuông.
Là bệnh viện.
Ở đầu dây bên kia, giọng nói gấp gáp của bác sĩ vang lên:
“Anh là người nhà của bà Trần Thị Lan phải không? Mẹ anh vừa được đưa vào cấp cứu. Anh đến ngay được chứ?”
Hải chết lặng.
Anh chưa kịp đối diện với sự đổ vỡ của hôn nhân thì một biến cố khác lại bất ngờ ập đến…