"Vua cà phê" Đặng Lê Nguyên Vũ từng vay 200 triệu của một gia đình, suốt hơn 20 năm ông vẫn trả cho người đó 25 triệu mỗi tháng để báo đáp ân tình
Trước khi xây dựng Trung Nguyên thành tập đoàn lớn mạnh, "Vua cafe Việt Nam" Đặng Lê Nguyên Vũ từng khởi nghiệp từ đôi bàn tay trắng.
Doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ là người sáng lập, chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Trung Nguyên. Ông là người được National Geographic Traveller và Forbes Asia vinh danh là "Vua cafe Việt Nam". Vị doanh nhân này khiến rất nhiều người ngưỡng mộ bởi những triết lý sâu sắc cả về cuộc sống lẫn trong chuyện kinh doanh. Đặc biệt, quan niệm về tiền bạc, nợ nần vay trả sòng phẳng của "Vua cafe Việt" khiến nhiều người rất ngưỡng mộ.

"Vua cafe Việt" Đặng Lê Nguyên Vũ.
Trong giới kinh doanh, nợ phải trả là những con số tĩnh trên bảng cân đối kế toán. Nhưng với ông Đặng Lê Nguyên Vũ, nợ không chỉ là tiền. Đó là một bản giao kèo về nhân phẩm, một món nợ ân tình mà ông sẵn sàng trả bằng cả cuộc đời. Xuất thân từ vùng quê nghèo M'Drắk (Đắk Lắk) và khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, nên sau này thành công, ông chủ Trung Nguyên rất trân trọng và tri ân những người đã giúp đỡ mình lúc cơ hàn.
Tại phiên tòa ly hôn ngày 20/2/2019, khi tranh luận về việc ai là người có công, có sức trong việc gây dựng Trung Nguyên, ông Đặng Lê Nguyên Vũ đã chia sẻ câu chuyện khởi nghiệp. Ông Vũ kể lại ngày đó có mượn 200 triệu của một gia đình và suốt 23 năm nay vẫn trả cho người đó 25 triệu mỗi tháng để báo đáp cái ơn, cái tình. "Vua cafe Việt" chia sẻ ông không tiết lộ danh tính ân nhân nhằm bảo vệ cuộc sống riêng tư của họ. Như vậy, tính trong 23 năm, ông chủ Trung Nguyên đã chi tới 6,9 tỷ đồng để báo đáp gia đình "có ơn" với mình từ những ngày đầu lập nghiệp.

Triết lý về nợ và chữ tín của "Vua cafe Việt" khiến nhiều người phải suy ngẫm: "Một người cho tôi vay tiền, tôi nghĩ rằng đó là người ta mang công sức bát gạo của bản thân họ gửi gắm vào tay mình. Tuyệt nhiên không dám nghĩ người ta thừa tiền nên đôi ba đồng chỉ như cái kẹo.
Người ta không đòi bạn cũng chẳng phải vì người ta quên. Đồng tiền đi liền khúc ruột, họ im lặng để chờ xem sự tử tế của bạn có thật như những gì bạn đã hứa hẹn. Tôi nói với quý nhân của mình rằng, tôi nợ họ, nợ trọn đời này. Cái nợ ấy không còn đơn giản là nợ vật chất nữa. Nếu tôi không đủ tiền để trả thì tôi sẽ trả bằng sự trung thành của mình, bằng sự tận tuỵ của mình, thậm chí bằng cả máu và nước mắt. Người cho tôi bát cơm lúc tôi giàu sang chưa chắc đã vì tôi mà cho. Nhưng người sẵn sàng kéo tôi ra khỏi khó khăn tuyệt vọng thì chắc chắn họ đã yêu thương và trân quý tôi thực sự.
Bạn có thể là một người nghèo nhưng đừng làm một người bội tín hay vô ơn. Bạn có thể không đủ tiền để trả nhưng phải biết dùng miệng để giữ lại chút tín nhiệm… Bạn im lặng, bạn có thể được bố thí hoàn toàn số tiền đó. Nhưng bạn sẽ vĩnh viễn mất đi một ân nhân, một người anh em tử tế, một chiếc phao cứu sinh trong những cơn đắm chìm về sau".

Trong giới kinh doanh, vốn lớn nhất không phải là tiền, mà là uy tín. Mất tiền có thể kiếm lại được, nhưng mất đi một người tin tưởng bạn lúc khó khăn là mất đi một tài sản vô giá. Nhân cách của một doanh nhân được thể hiện rõ nhất không phải lúc họ ở trên đỉnh cao, mà là cách họ đối diện với những món nợ ân tình.