Vợ bảo “đi chùa cầu an” Tôi sinh nghi nên đi theo Tới nơi tôi rụng rời khi thấy Cô bước vào căn phòng đó…..
Vợ bảo “đi chùa cầu an” Tôi sinh nghi nên đi theo Tới nơi tôi rụng rời khi thấy Cô bước vào căn phòng đó…..
Tôi tên Tùng, 34 tuổi, kỹ sư điện tử. Vợ tôi Thảo, 31 tuổi, giáo viên tiểu học, hiền lành, được lòng cả xóm. Ai cũng bảo tôi có phúc mới lấy được Thảo. Tôi tin điều đó cho đến cái Tết vừa rồi.
Sáng mùng 6 Tết, Thảo nói muốn ra chùa Hưng Phúc ở Gia Lâm cầu an đầu năm. Tôi ừ đại, nhưng cô ấy lại bảo: “Anh khỏi đưa em, em đi một mình cho nhẹ người.” Tôi ngẩng lên, thấy cô đang vuốt chiếc khăn voan và mặc áo dài lụa trắng. Tôi không nhớ lần cuối Thảo mặc áo dài là khi nào. Cô cười: “Cúng Phật phải chỉnh tề.” Nhưng ánh mắt cô khi nói chuyện, cách cô giấu điện thoật sau mỗi tin nhắn, khiến tôi bất an.
Tôi lặng lẽ lấy xe đi theo. Tôi vốn là dân kỹ thuật nên giỏi giữ khoảng cách. Thảo không rẽ ra chùa Hưng Phúc, cô vòng qua cầu Long Biên vào một con hẻm nhỏ ở Thanh Trì. Càng đi sâu đường càng xấu, cô đi rất vững, chứng tỏ đã từng đến. Cuối cùng, xe dừng trước cánh cổng rêu phong, trên đó ghi ba chữ “Tịnh Thất Tâm Linh”, phía dưới biển đá nhỏ: “Không tiếp người lạ, không quay phim chụp ảnh”. Thảo bước xuống, chỉnh lại áo dài, bấm điện thoại. Một phút sau, một người đàn ông mặc áo lam ra mở cổng, cô đi theo hắn vào. Họ không vào chính điện mà vòng ra phía sau, nơi có dãy nhà mái ngói cũ. Cô dừng trước một căn phòng sơn đỏ sậm, rồi bước vào.
Tôi ngồi ở quán nước đối diện, tay run làm đổ ly trà. Vợ tôi vào một căn phòng đóng kín, trong một ngôi chùa không tên tuổi, không Phật tử lui tới. Khoảng hơn một tiếng sau, cửa mở, Thảo bước ra, mắt đỏ hoe như vừa khóc, đi rất nhanh, không ngoái lại.
Tôi lên mạng tìm thông tin về Tịnh Thất Tâm Linh. Không có. Tên chùa cũng không xuất hiện trên Google Maps. Tôi bắt đầu thấy sợ.
Chủ nhật tuần sau, Thảo lại xin đi chùa. Tôi bám theo, lần này mặc áo chống nắng, đeo kính đen. Cô đi đường khác, vòng qua Đê Yên Phụ, nhưng vẫn đến nơi cũ. Tôi gửi xe bên quán sửa xe đầu ngõ rồi đi bộ vòng ra phía sau, tìm một khe hở giữa hai bức tường, ngồi xuống quan sát. Thảo lại vào căn phòng đó. Tôi để ý thấy một cô gái mang khay nước vào, và khi cửa hé mở, tôi nghe giọng đàn ông đọc kinh, nhưng không giống tiếng Phật, nó trầm và lạnh đến rợn người. Thảo ra về với chiếc túi áo dài phồng lên như có cuốn sổ.
Tối đó, tôi lấy điện thoại của Thảo, vào Zalo và Facebook, không có tin nhắn đáng nghi. Nhưng tôi mở app ngân hàng, thấy một giao dịch 20 triệu chuyển cho tài khoản Nguyễn Thành Phúc, nội dung: “Cúng dường đầu năm”. Vợ tôi lương giáo viên 3 cọc 3 đồng, chúng tôi còn nợ 300 triệu mua nhà. Làm sao có 20 triệu để cúng dường? Tôi ghi lại số tài khoản.
Tôi gọi cho Minh, bạn thân làm báo. Nghe tôi kể, hắn chỉ nói: “Đi, phải tận mắt thấy.” Chúng tôi đến đó, giả vờ xin thắp nhang, nhưng bị một người đàn ông mặc áo nâu chặn lại: “Chùa không mở cửa đón khách.” Minh chụp vài tấm ảnh cổng rồi rút lui. Hắn tra cứu tên Nguyễn Thành Phúc và nói: “Tên này từng bị báo chí khui trong vụ lừa đảo tinh bùa giải nghiệp ở Nghệ An cách đây 5 năm, giả danh sư mở lớp tu tâm, dụ dỗ phụ nữ rồi tống tiền. Hắn mất tích từ đó.”
Tôi về nhà, đầu quay cuồng. Tối đó, Thảo đang xem điện thoại, tôi hỏi dò: “Cái chùa hôm trước tên gì nhỉ? Tịnh gì đó?” Cô khựng lại: “À, em không nhớ chính xác, em chỉ gọi theo bạn hướng dẫn.” Tôi không nói gì, nhưng tôi biết cô đang nói dối.
Sáng hôm sau, tôi đi theo Thảo thêm lần nữa. Tôi đến nhà dân bên cạnh, giả vờ hỏi mua đất. Ông lão hơn 70 tuổi, miệng nhai trầu, bảo: “Tịnh thất ấy lạ lắm, không có ai tụng kinh, cũng chẳng nghe mõ. Tôi sống đây gần chục năm mà chưa lần nào được vào thắp nhang. Nghe đâu là nơi tu nội tâm, chỉ người được chọn mới vào. Hồi có bà mất con, vào suốt, sau tự dưng bán nhà mất tích luôn.” Tôi cảm ơn ông, lòng nặng trĩu.
Tôi gặp Minh, hắn đưa cho tôi một tập hồ sơ. Nguyễn Thành Phúc từng là giảng viên đại học sư phạm, sau bỏ nghề đi tu tại gia. Tài liệu ghi có ba phụ nữ tố hắn lạm dụng tình dục trong quá trình “giải nghiệp”, nhưng rồi tất cả đều rút đơn. Giờ hắn xuất hiện lại dưới vỏ bọc Tịnh Thất Tâm Linh. Tôi nắm chặt tập hồ sơ. Tên khốn này không chỉ lừa gạt, hắn biết cách thao túng tinh thần phụ nữ.
Tôi quyết định vào bên trong. Tôi mặc áo sơ mi trắng, mang phong bì 10 triệu đến gõ cửa. Người đàn ông áo lam ra tiếp, tôi cúi đầu: “Con bị vướng nghiệp, xin gặp thầy Giác.” Hắn nhận phong bì, dẫn tôi vào căn phòng sơn đỏ. Bên trong tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu. Một người đàn ông đầu đội khăn nâu, râu dài, mắt sáng quắc ngồi sau bàn. Tôi biết ngay đó là Nguyễn Thành Phúc. Hắn mỉm cười: “Thí chủ có tâm hướng thiện.” Tôi giả vờ kể về giấc mơ xấu. Hắn gật gù: “Nghiệp tình phải giải bằng năng lượng tâm linh sâu xa.” Hắn ghi gì đó vào sổ rồi bảo tôi quay lại tuần sau, nhớ giữ mình thanh tịnh, không kể cho ai. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng đã chuẩn bị kế hoạch.
Tôi nhờ Minh chuẩn bị máy ghi hình ngụy trang: kính dâm gắn camera siêu nhỏ, đồng hồ thu âm. Minh bảo: “Mày muốn đưa ai ra ánh sáng thì cần có bằng chứng.” Tối đó, Thảo ngủ, tôi nằm im. Gần 11h, cô bước ra, vào nhà tắm khóc thầm: “Đừng làm thế nữa, em sợ.” Tôi đứng ngoài, tim thắt lại. Hôm sau, tôi nói với Thảo: “Anh biết em đến Tịnh Thất Tâm Linh. Em nói sự thật đi.” Cô ngồi sụp xuống, khóc nức nở. Rồi cô kể: 9 năm trước, khi còn là sinh viên…..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
cô bị Phúc lừa tình và mang thai, hắn biến mất khi cô sinh con. Cô phải gửi con ở chùa An Lạc, Quảng Trị. Gần đây, hắn xuất hiện, gửi ảnh đứa bé và đe dọa sẽ kể cho tôi, cho trường học, cho báo chí biết nếu cô không nghe lời. Cô phải chuyển tiền và đến đó nhận chỉ đạo. Tôi ôm cô: “Em không cô đơn nữa. Chúng ta sẽ cùng đối mặt.”
Chủ nhật, Thảo nhận tin nhắn: “13h, phòng sau.” Tôi bảo cô đi, tôi sẽ theo sau. Tôi cải trang thành Phật tử, còn Minh ngồi trong xe theo dõi camera từ kính dâm của tôi. Khi Thảo vào phòng, tôi trèo tường áp sát cửa. Bên trong, Phúc đe dọa: “Em biết điều gì xảy ra nếu nói cho chồng em biết không?” Thảo đáp: “Anh ấy biết rồi.” Phúc cười: “Vậy mà vẫn để em quay lại, hay hắn cũng muốn gặp lại con?” Tôi đạp cửa bước vào. Phúc không hốt hoảng: “Cuối cùng cũng dám đến.” Tôi bật đoạn ghi âm hắn đe dọa. Mặt hắn tái đi, lao vào định giật điện thoại. Minh cùng hai công an ập vào. “Nguyễn Thành Phúc, anh bị tạm giữ vì lừa đảo, lạm dụng tín ngưỡng và đe dọa người khác.” Hắn bị còng tay, mắt đỏ ngầu: “Tụi mày sẽ hối hận.” Cảnh sát đưa hắn đi.
Nhưng báo chí vẫn đào bới, Thảo bị phụ huynh nghi vấn. Cô nói: “Em xin nghỉ dạy.” Tôi nắm tay cô: “Em không làm gì sai. Em chỉ cần ngẩng đầu lên.” Vài ngày sau, một phong bì không đề tên gửi đến, bên trong là ảnh đứa bé trai bọc trong khăn đỏ, ghi chú: “Chùa An Lạc, Quảng Trị – 2016.” Đó là con của Thảo, đứa trẻ bị bỏ lại suốt 9 năm.
Chúng tôi về Quảng Trị. Sư cô chủ trì chùa An Lạc đưa cho Thảo sợi dây chuyền bạc và bức thư cô để lại: “Mẹ xin lỗi con, mẹ không bỏ con, mẹ chỉ không còn lựa chọn.” Đứa trẻ đã được một cặp vợ chồng hiếm muộn nhận nuôi ở Huế, tên là Thiện. Chúng tôi đến Huế, đứng xa nhìn cậu bé chạy ra sân, tay ôm cặp sách, nụ cười rạng ngời. Thảo khóc nấc, tôi siết tay cô. Người mẹ nuôi biết chúng tôi là ai, bà cho phép gặp mặt nhưng chỉ một điều kiện: đừng làm tổn thương con. Chúng tôi ngồi trò chuyện, Thiện vô tư kể chuyện học, không biết hai người trước mặt là cha mẹ ruột. Khi ra về, người mẹ nuôi đưa cho tôi bức ảnh Thiện lúc mới sinh. Thảo ôm ảnh vào ngực, nói thì thầm: “Con ơi, mẹ xin lỗi.” Chúng tôi không giành lại con, chỉ để nó biết mình luôn có một mái nhà khác luôn nhớ về nó.
Vụ án mở rộng, phát hiện Phúc không đơn độc. Minh tìm ra đường dây tâm linh trá hình với hơn 1,2 tỷ đồng chuyển vào tài khoản Thích Nguyên Đạo, trụ trì một ngôi chùa nổi tiếng ngoại thành. Thảo đứng ra làm chứng, cô nói trong phóng sự điều tra: “Tôi không xấu hổ vì quá khứ, tôi chỉ xấu hổ vì đã để nó chi phối quá lâu.” Cả nước chấn động, hàng loạt tịnh thất giả bị kiểm tra, nhiều phụ nữ khác dám lên tiếng. Thích Nguyên Đạo bị đình chỉ chức vụ.
Cuối năm, Thảo nhận được tin nhắn từ mẹ nuôi: Thiện đang rất hạnh phúc. Kèm theo ảnh cậu bé cười trong sân trường. Thảo khóc, nhưng lần này là nước mắt bình yên. Tôi nhìn cô, tôi hiểu rằng cô đã không còn là người phụ nữ sợ hãi của ngày nào. Cô đã đứng vững. Và tôi, từ một người chồng bị lừa dối, giờ là người bạn đồng hành với cô trên hành trình tìm lại sự thật và tha thứ. Tôi nghĩ về đứa con trai ở xa, về nụ cười của nó, và tin rằng một ngày khi con lớn, con sẽ hiểu – mẹ con không bỏ con, mẹ con chỉ không còn lựa chọn nào khác. Và tôi sẽ luôn ở bên cô, bất kể điều gì xảy ra. Sự thật có thể đau đớn, nhưng nó giải phóng chúng ta. Đó là bài học lớn nhất tôi học được từ câu chuyện của chính mình.