Mẹ chồng b;ỏ th;uốc chu;ột vào cháo cho tôi, tôi đổi bát cho em chồng ăn và cái kết…………
..
Tôi đứng sau cánh cửa bếp, tay bịt chặt miệng để không bật lên tiếng kêu. Qua khe hở của tấm rèm cửa, tôi tận mắt nhìn thấy mẹ chồng đang điên cuồng khuấy nồi cháo gà trên bếp. Bên cạnh chiếc thớt, một vỏ nilon màu hồng nhạt có in hình đầu lâu chéo xương đang nằm trơ trọi. Thuốc chuột. Họ đang bỏ thuốc chuột vào nồi cháo mà bà ta luôn miệng nói là cất công hầm riêng cho tôi bồi bổ. Giọng của bà Thúy và Linh vang lên, nhỏ nhưng sắc lẻm: “Mẹ nhanh tay lên đi, chút nữa con mụ đó về bây giờ. Mẹ đổ hết cả gói vào chưa đấy?” “Mày bé cái mồm thôi. Cái loại thuốc này tao nhờ người mua tận trên mạn ngược. Chỉ cần một thìa cà phê là đi đời nhà ma.” Máu trong người tôi như đông cứng lại. Tôi đang mang thai gần hai tháng, vừa từ phòng khám về với tờ phiếu siêu âm trên tay. Đáng lẽ tôi định tối nay tổ chức một bữa tiệc nhỏ để tạo bất ngờ cho cả nhà. Nhưng tôi đã về sớm và tận mắt chứng kiến âm mưu giết người.
Tôi rón rén lùi lại, bước ra khỏi cửa chính, nhẹ nhàng đóng lại rồi đứng ngoài hiên hít một hơi thật sâu. Khoảng 5 phút sau, tôi cố tình dậm gót giày thật mạnh xuống bậc thềm, mở cửa lớn và cất giọng mệt mỏi nhưng đủ to để vọng vào bếp: “Mẹ ơi, Linh ơi, con về rồi đây.” Từ trong bếp, bà Thúy đon đả chạy ra, trên tay vẫn còn cầm chiếc môi múc canh, gương mặt bà ta giả tạo nở một nụ cười hiền từ đến mức khiến tôi lợm giọng: “Ôi, Hà về rồi đấy hả con? Mẹ vừa hầm xong nồi cháo gà hạt sen ngon lắm. Con vào rửa tay rồi ăn ngay cho nóng bồi bổ sức khỏe con ạ.” Linh từ phòng khách bước lại: “Chị dâu sướng nhé. Từ sáng đến giờ em chưa bỏ bụng thứ gì. Đói hoa cả mắt rồi đây này.” Tôi cố nén sự ghê tởm, từ từ bước đến bàn ăn. Tôi kéo ghế ngồi xuống, cầm chiếc thìa lên khuấy nhẹ bát cháo. Mùi gà hầm thơm phức nhưng bên trong lại ẩn chứa cái chết tàn khốc nhất. Tôi đưa thìa cháo lên gần miệng, khóe mắt bà Thúy và Linh sáng rực lên. Nhưng ngay khi chiếc thìa vừa chạm vào môi, tôi đột ngột buông thõng tay, chiếc thìa rơi loảng xoảng xuống bát. Tôi ôm chầm lấy bụng, nhăn mặt lại: “Ối da, đau quá mẹ ơi, con tự nhiên bị đau quặn hết cả dạ dày lên thế này.” Bà Thúy giật thót mình, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà ta vội bước tới: “Sao thế con? Đau dạ dày thì càng phải ăn cháo cho nó êm bụng. Con cố húp vài thìa đi.” Tôi nhăn nhó ôm bụng đứng dậy, cố tình loạng choạng bám vào thành ghế. Tôi liếc mắt nhìn Linh, cô ta đang nuốt nước bọt ừng ực nhìn bát cháo. Một kế hoạch táo bạo lóe lên trong đầu tôi. “Linh này, em bảo nãy giờ em đói hoa mắt đúng không? Chị đang đau bụng quá không ăn nổi, bỏ đi thì phí công mẹ hầm. Em ăn hộ chị bát cháo này đi.” Mặt Linh biến sắc ngay tắp lự, cô ta lùi lại một bước: “Không được đâu chị. Cháo mẹ nấu cho chị bồi bổ. Em ăn làm sao được?” Nhưng tôi cố tình ép: “Linh, em khách sáo với chị làm gì? Hôm trước em vừa xin chị mua cho cái túi xách 50 triệu. Bây giờ em ăn hộ chị bát cháo này, chiều nay chị chuyển khoản luôn cho em tự đi mua.” Nghe đến cái túi xách 50 triệu, đôi mắt Linh sáng rực lên. Sự tham lam lập tức đánh bại nỗi sợ hãi. Cô ta nhanh tay bưng bát cháo lên húp lấy húp để, nuốt trôi gần nửa bát trước con mắt trừng trừng kinh hoàng của mẹ ruột. “Cháo mẹ nấu ngon quá chị ạ. Chị nhớ chuyển tiền luôn nhá.” Tôi khẽ gật đầu, ôm bụng quay lưng bước lên cầu thang. Vừa khuất bóng sau góc tường, tôi nghe thấy tiếng tát chát chúa và tiếng gào thét của bà Thúy: “Mày là đồ ngu, mày móc họng nôn ra ngay cho tao. Nôn ra ngay!” Tôi đứng trên đỉnh cầu thang, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Vở kịch chỉ mới bắt đầu thôi. Tôi rút điện thoại ra âm thầm bấm nút ghi âm và chờ đợi.
Đúng như dự đoán, chỉ khoảng 30 phút sau, từ dưới nhà bắt đầu vang lên những tiếng rên rỉ đau đớn. Ban đầu chỉ là tiếng rên ứ ừ rồi chuyển thành tiếng gào thét kinh hoàng, tiếng bàn ghế đổ loảng xoảng. “Á! Mẹ ơi, bụng con đau quá! Mẹ ơi cứu con với! Ruột gan con đứt từng khúc rồi!” Bà Thúy gào khóc thảm thiết: “Linh ơi, con làm sao thế này? Trời đất ơi, con trào bọt mép rồi!” Tôi chầm chậm mở cửa phòng, bước ra hành lang nhìn xuống. Cảnh tượng dưới phòng khách không khác gì một thước phim kinh dị. Linh đang nằm quằn quại trên sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy bụng, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Từ khóe miệng cô ta, những bọt mép trắng xóa lẫn máu bắt đầu xùi ra. Bà Thúy ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, ôm chặt lấy con gái mà gào khóc đến lạc cả giọng. Thấy tôi bước xuống cầu thang với vẻ mặt bình thản, bà ta lê lết bò tới chân cầu thang: “Hà ơi, gọi cấp cứu, gọi cấp cứu cứu em đi con. Nó sắp chết rồi!” Tôi đứng trên cao nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lùng không một tia thương xót. Tôi lấy điện thoại từ trong túi áo ra nhưng không bấm gọi 115 ngay. Tôi bước xuống thêm vài bậc, cúi đầu nhìn xoáy vào mặt người đàn bà độc ác đang quỳ dưới chân mình: “Trúng độc sao? Lạ nhỉ? Mẹ cất công hầm riêng cho con, sao Linh ăn vào lại trúng độc chết người được? Hay là mẹ bỏ nhầm thứ gì vào đó rồi?” Bà Thúy cứng họng, khuôn mặt co rúm lại vì hoảng loạn và sợ hãi. Bà ta biết tôi đã nhận ra điều gì đó nhưng tính mạng của con gái đang ngàn cân treo sợi tóc khiến bà ta không còn tâm trí đâu mà chối cãi. “Tao lạy mày, mày muốn nói gì cũng được, gọi cấp cứu đi.” Tôi bấm số 115, đọc địa chỉ rồi cúp máy.
Nửa đêm, tiếng còi xe cấp cứu rú lên từng hồi, xé rách bầu không khí tĩnh mịch của khu đô thị cao cấp. Linh được đưa đi, bà Thúy gào khóc chạy theo sau. Tôi thong thả khóa cửa nhà rồi lên xe đi theo. Ngồi trong ô tô, nhìn ánh đèn đỏ nhấp nháy xoay vòng phía trước, một nụ cười khẩy vô thức nở trên môi tôi. Bọn chúng tưởng tôi là một con cừu non ngoan ngoãn để mặc chúng làm thịt cướp tài sản sao? Chúng nhầm rồi. Nồi cháo tử thần này mới chỉ là món khai vị thôi.
Tại bệnh viện, tôi ngồi trên ghế nhựa ở hành lang khoa hồi sức, mắt điềm nhiên nhìn vào cánh cửa kính mờ đục. Các bác sĩ đang căng mình súc ruột giành giật lại mạng sống cho Linh. Bà Thúy nằm vật vã trên sàn, không còn giữ được cái vẻ đạo mạo bề trên. Bác sĩ bước ra thông báo Linh đã qua cơn nguy kịch nhưng có thể để lại di chứng tổn thương não và suy gan thận. Nghe đến hai từ “thuốc diệt chuột”, bà Thúy ngất lịm. Một đồng chí công an tiến lại gần tôi hỏi về sự việc. Tôi khai rằng mẹ chồng lú lẫn đã đánh rơi thuốc chuột vào nồi cháo. Nghe tôi nói vậy, bà Thúy như người chết đuối vớ được cọc, vội vàng diễn vở kịch người mẹ già lẩm cẩn. Sau khi công an rời đi, tôi cúi xuống ghé sát tai bà ta:………
“Mẹ thấy con dâu mẹ diễn xuất có tốt không?……….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
Mẹ nên cảm ơn con đi, vì nếu con nói thật, giờ này mẹ đang ngồi trong phòng tạm giam đấy. Từ giờ phút này, mạng của mẹ và sự thật về bát cháo tẩm độc đều nằm trong tay con.” Bà Thúy sững người, mặt cắt không còn một giọt máu.
Sau đêm định mệnh ấy, tôi bắt đầu âm thầm thu thập bằng chứng. Hóa ra Hoàng, chồng tôi, là kẻ chủ mưu đứng sau tất cả. Hắn ta không chỉ muốn tài sản của tôi mà còn mua một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ 20 tỷ đồng với tôi là người được bảo hiểm, hắn là người thụ hưởng duy nhất. Hắn đã lừa tôi ký vào hợp đồng ấy khi tôi không hề hay biết. Hắn có nhân tình bên ngoài đang mang thai con trai và cần tiền để lo cho ả. Cả gia đình chúng cấu kết với nhau, vừa bòn rút tiền của tôi, vừa lên kế hoạch giết tôi để danh chính ngôn thuận rước ả nhân tình về làm bà chủ biệt thự.
Tôi thuê thám tử tư, thu thập sao kê ngân hàng, giấy tờ chứng minh Hoàng rút ruột công ty tôi hàng tỷ đồng. Tôi lén mở ngăn kéo bàn làm việc của hắn, tìm thấy hợp đồng bảo hiểm, sổ tiết kiệm và những bằng chứng không thể chối cãi. Tôi âm thầm liên hệ với luật sư, lên kế hoạch phản công. Hoàng và bà Thúy tưởng tôi đang nằm liệt giường vì động thai, nhưng thực chất tôi đang giăng một mẻ lưới khổng lồ để bắt chúng.
Khi Linh tỉnh lại sau cơn ngộ độc, tôi đến gặp cô ta. Linh bị liệt nửa người, giọng nói ngọng nghịu. Tôi bật cho cô ta nghe đoạn ghi âm cuộc cãi vã giữa bà Thúy và Hoàng, nơi họ thừa nhận kế hoạch giết người và đe dọa rút ống thở của cô ta nếu cô ta dám khai báo. Linh sụp đổ, cô ta hận mẹ và anh trai vì đã bỏ rơi mình. Tôi đưa cho cô ta một bản cam kết: nếu Linh đồng ý làm nhân chứng tố cáo mẹ và anh trai, tôi sẽ chi trả toàn bộ viện phí và chu cấp cho cô ta suốt 10 năm. Linh đồng ý. Cô ta ký vào biên bản, ấn điểm chỉ vân tay đỏ chót, tố cáo toàn bộ sự thật.
Sáng hôm diễn ra cuộc họp cổ đông, tôi xuất hiện tại văn phòng công ty với bộ vest trắng thanh lịch, đôi môi đỏ đậm. Hoàng đang đứng trên bục diễn thuyết, tự phong mình làm chủ tịch. Tôi đẩy mạnh cánh cửa, tiến thẳng về phía chiếc ghế chủ tọa, cắt ngang bài diễn văn huy hoàng của hắn. Tôi bật máy chiếu, chiếu lên màn hình những bản sao kê ngân hàng với những con số bôi đỏ chót, chứng minh Hoàng đã rút ruột công ty hơn 15 tỷ đồng. Tiếp theo là những bức ảnh hắn ôm ấp nhân tình đang mang thai. Cả phòng họp nổ tung, các cổ đông đập bàn đứng dậy chỉ thẳng mặt Hoàng chửi rủa. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Tôi ném ra quả bom cuối cùng: bản hợp đồng bảo hiểm 20 tỷ đồng và đoạn ghi âm hắn thừa nhận âm mưu giết người. Hoàng sụp xuống sàn, ôm đầu gào thét đổ tội cho mẹ mình. Ngay lúc đó, tiếng còi cảnh sát vang lên. Một đội cảnh sát điều tra kinh tế bước vào, còng số tám lạnh lẽo khóa chặt tay Hoàng. Bà Thúy cũng bị bắt ngay sau đó khi bà ta khai nhận tất cả trong cơn hoảng loạn.
Phiên tòa kết thúc với bản án 18 năm tù cho Hoàng và 20 năm tù cho bà Thúy. Linh sống tàn phế trong bệnh viện, nhận sự chu cấp từ tôi. Tôi đứng trên ban công căn penhouse ở tầng cao nhất, ôm đứa con gái bé bỏng trong tay, nhìn Sài Gòn rực rỡ ánh đèn về đêm. Tôi không còn hận thù, không còn đau đớn. Tôi đã tự tay đạp nát bọn ác quỷ để giành lại cuộc đời rực rỡ cho chính mình và cho con gái tôi. Luật nhân quả đã thực thi sự công bằng của nó một cách hoàn hảo nhất. Tôi sẽ dạy con gái mình sống kiêu hãnh, mạnh mẽ, và luôn có sẵn những chiếc gai nhọn để làm rỉ máu bất cứ bàn tay bẩn thỉu nào dám vươn tới vùi dập mình.