Ký xong đơn ly hôn, nhà chồng cũ kéo xe tải đến chiếm biệt thự 90 tỷ – mở cửa ra chỉ thấy thứ này…..

  Ký xong đơn ly hôn, nhà chồng cũ kéo xe tải đến chiếm biệt thự 90 tỷ – mở cửa ra chỉ thấy thứ này…..




Tôi bước ra khỏi cổng tòa án nhân dân khi nắng chiều Sài Gòn đổ lửa xuống mặt đường. Hơi nóng hầm hập bốc lên, nhưng trong lòng tôi lại mát rượi. Trên tay là bản án ly hôn vừa khô mực – tờ giấy mỏng manh đặt dấu chấm hết cho năm năm trời tôi sống kiếp làm dâu tủi nhục. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi khói bụi của thành phố hôm nay sao mà dễ chịu thế. Cuối cùng tôi cũng được giải thoát.
Tiếng bước chân nặng nề phía sau. Tôi không cần quay đầu cũng biết là Hùng – cái mùi nước hoa nồng nặc pha lẫn thuốc lá đắt tiền ấy vẫn luôn làm tôi ngột ngạt. Hắn bước đến ngang hàng, châm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi nhả khói về phía tôi.
“Cô Vân à, cầm tờ giấy ly hôn mà mừng hớn hở nhỉ? Không có tôi, không có cái danh bà chủ công ty, cô giữ nổi cái biệt thự 90 tỷ ở Thảo Điền đó sao?” Hắn cười khẩy, giọng đầy vẻ bề trên.
Tôi im lặng, chỉ nhếch mép cười nhạt. Hắn vẫn nghĩ tôi là con búp bê vô dụng, sống bám vào hào quang của hắn. Hắn đâu biết rằng chính tôi mới là người gồng gánh cái cơ ngơi ấy. Hùng tiến sát lại, hạ giọng như đang ban phát ân huệ: “Đàn bà ly hôn như bát nước đổ đi, sớm muộn gì cô cũng phải quỳ về xin tôi thôi. Lúc đó may ra tôi niệm tình cũ cho ít tiền lẻ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cảm ơn anh đã lo lắng. Từ giờ, đường ai nấy đi.” Nói xong tôi quay lưng bước lên taxi, bỏ lại hắn đá vào bánh xe ô tô của chính mình.
Ngồi trong xe, tôi lấy điện thoại nhắn cho luật sư Thành: “Mọi việc ở tòa xong rồi. Bắt đầu kế hoạch B.”
Hình ảnh những ngày tháng bị mẹ chồng chỉ trích, bị chồng coi thường, bị em chồng bòn rút cứ hiện về. Bà Cúc – người đàn bà tham lam vô độ, luôn miệng bảo thương con dâu nhưng hễ hở ra là đòi tiền. Linh – cô em chồng lười biếng chỉ biết ăn diện bằng tiền mồ hôi nước mắt của tôi. Cường – cậu em trai cờ bạc nợ nần chồng chất. Họ như những con đỉa bám vào tôi, hút cạn cả tinh thần lẫn vật chất.
Nhưng hôm nay, tôi sẽ cho họ một bài học nhớ đời.
Trong khi tôi thong thả uống cà phê ở quán quen, thì ở đầu kia thành phố, một vở bi hài kịch đang diễn ra. Tại căn nhà thuê chật trội, bà Cúc đang chỉ đạo hai đứa con đóng gói đồ đạc.
“Nhanh tay lên nào! Thằng Cường gói loa đài cẩn thận. Về nhà mới phải mở nhà ăn mừng tưng bừng cho cả khu Thảo Điền nó biết mặt!” Bà Cúc phe phẩy quạt nan, mặc bộ đồ lụa hoa hòe hoa sói.
Cường vừa dán băng keo thùng các tông vừa cười hô hố: “Con sẽ làm phòng giải trí karaoke xịn nhất rồi rủ bạn về chơi, phen này đổi đời thật rồi mẹ ơi!”
Linh soi gương tô son: “Con xí phòng view sông Sài Gòn nha mẹ. Tha hồ livestream bán hàng, tụi bạn nhìn vào mà nổ mắt!”
Bà Cúc cười tít mắt: “Nhà của anh chúng mày thì cũng là nhà của tao. Con Vân bị đuổi rồi, giờ cái dinh cơ ấy là của nhà họ Trần chúng ta. Tao sẽ ở phòng ngủ chính rộng nhất, cái phòng ngày xưa con Vân cấm tao vén màn vào.”
Đám hàng xóm tò mò hỏi: “Bà Cúc ơi, dọn nhà đi đâu mà rầm rộ thế? Trúng số à?”
“Hôi rả ở chỗ chật chội này quá! Thằng Hùng con tôi đón cả nhà về biệt thự Thảo Điền. Biệt thự 90 tỷ, rộng cả ngàn mét vuông, hồ bơi, sân vườn hẳn hoi!” Bà Cúc vênh mặt lên tận trời.
Hai chiếc xe tải chở đầy ắp đồ – từ chổi cùn, dế rách đến hũ dưa, cà mắm muối – bà Cúc đều bắt mang theo. “Tiết kiệm là quốc sách, mang về đấy đỡ phải sắm sửa, tiền đấy để mua vàng!”
Đoàn xe lăn bánh, hướng thẳng về Thảo Điền. Tôi nhìn đồng hồ, nhấp một ngụm cà phê đắng: “Đúng là đời có vay có trả. Hôm nay là ngày tôi đi thu nợ.”
Đúng 2 giờ chiều, nắng Sài Gòn như đổ lửa. Hai chiếc xe tải chở gia đình bà Cúc ầm ầm tiến vào khu biệt thự cao cấp. Cường thò đầu ra cửa, mắt sáng rực: “Khu này đáng giá bao nhiêu tiền nhỉ?”
Xe dừng trước cổng biệt thự số 86. Bà Cúc nhanh nhảu nhảy xuống, tay cầm chùm chìa khóa cũ mà bà đã lén đánh thêm từ hồi Hùng còn sống chung với tôi. Bà ta hùng hổ tiến tới, tra chìa to nhất vào ổ khóa cổng. Nhưng đút mãi không lọt. Bà xoay ngang xoay dọc, ấn đến cong cả chìa mà cửa vẫn im lìm.
“Quái lạ! Sao hôm nay ổ khóa dở trứng thế?” Mồ hôi bắt đầu túa ra.
Cường sốt ruột đẩy mẹ ra: “Mẹ tránh để con!” Hắn cầm chùm chìa khóa định dùng sức, nhưng khi ghé mắt nhìn kỹ, hắn mới ngớ người. Ổ khóa cơ ngày xưa đã được thay thế bằng một bảng điện tử đen bóng, không có lỗ để đút chìa.
“Mẹ ơi, toang rồi! Con Vân nó thay khóa rồi!” Cường hét lên.
Bà Cúc nhảy dựng lên như đỉa phải vôi, lao đến đập đập vào cái bảng điện tử: “Cái gì? Nó dám thay khóa à? Nhà của con tao mà nó dám thay khóa? Mở ra!”
Đáp lại bà chỉ là tiếng bíp báo lỗi chói tai. Cánh cổng vẫn đóng chặt, lạnh lùng từ chối những vị khách không mời.
Bà Cúc bắt đầu mất kiểm soát. Bà vứt chùm chìa khóa, dùng hai tay rung mạnh cánh cổng sắt: “Con Vân kia, mày ra đây! Mở cửa cho tao vào! Nhà này là nhà của thằng Hùng, mày không có quyền cấm tao!”
Linh thấy mẹ làm dữ cũng hùa theo, tháo giày cao gót gõ cùm cụp vào thanh sắt: “Chị Vân, ly hôn rồi thì trả nhà cho anh tôi đi! Giữ tài sản của người khác là đi tù đấy!”
Mấy ông tài xế xe tải ngán ngẩm: “Bà ơi, có vào được không thì bảo để anh em còn biết. Nắng nôi thế này tiền chờ tính thêm đấy nhé!”
Nghe đến tiền, bà Cúc càng điên tiết. Bà quát tài xế rồi quay sang nhặt gạch đá ven đường ném vào trong sân, vừa ném vừa chửi những lời chua ngoa nhất. Cái viễn cảnh nằm máy lạnh trong biệt thự bỗng tan biến, thay vào đó là cơn giận dữ của kẻ tham lam bị tước mất miếng mồi ngay trước miệng.
Một chiếc xe điện của Ban quản lý khu dân cư chạy tới. Hai anh bảo vệ bước xuống: “Dạ thưa bác, đây là khu cần yên tĩnh, đề nghị mọi người giữ trật tự. Nếu tranh chấp thì ra phường giải quyết, không nên la hối, ném đá ảnh hưởng đến các hộ xung quanh.”
Bà Cúc đang hăng máu, sấn sổ vào mặt anh bảo vệ trẻ: “Mày là cái thá gì mà dạy khôn bà? Bà là mẹ chủ nhà này! Về nhà bà mặc kệ chúng mày!”
Cường xắn tay áo lao tới: “Mày thích bật à? Tao là em chủ nhà! Nhà tao tao về, tao thích đập phá hay la hét là quyền của tao!”
Anh bảo vệ lùi lại, tay đặt lên bộ đàm: “Báo cáo, có đối tượng gây rối, xin công an phường hỗ trợ.”
Thấy Cường hung hăng, bà Cúc đổi chiến thuật. Bà bỗng lăn đùng ra đất, dãy đành đạch: “Ôi làng nước ơi, bảo vệ khu nhà giàu đánh người già! Chúng nó cấu kết với con dâu khốn nạn bắt nạt mẹ chồng!”
Linh nhanh trí lấy điện thoại livestream: “Mọi người ơi chia sẻ giúp em, bọn nhà giàu ức hiếp dân nghèo! Chị dâu em tên Vân chiếm tài sản rồi thuê bảo vệ đánh mẹ em!”
Màn kịch chí phèo khiến mấy bà nội chợ dắt chó đi dạo phải đi vòng qua bên kia đường. Họ thì thầm: “Nhà nào mà vô phúc thế không biết. Cô Vân hiền lành thế mà vớ phải cái gia đình tuyệt phẩm.”
Chưa đầy 10 phút sau, tiếng còi công an vang lên. Xe cảnh sát dừng lại, ba chiến sĩ bước xuống. Trung tá Minh, trưởng công an phường, người nổi tiếng nghiêm minh, đưa mắt quét một lượt: “Có chuyện gì mà ồn ào thế này?”
Bà Cúc lăn ra đất rên hừ hừ, nhưng thấy công an thì bật dậy như con sóc, lao tới nắm tay áo Trung tá Minh: “Chú công an ơi, cứu nhà tôi với! Con Vân nó lừa đảo chiếm nhà, đổi khóa, lại còn xúi bảo vệ đánh tôi!”

Trung tá Minh nhẹ nhàng gỡ tay bà: “Bác bình tĩnh, lên đứng dậy. Ở đây có camera an ninh của phố, ai đúng ai sai chúng tôi biết hết.”
Bà Cúc cứng miệng, nhưng chưa chịu thua. Lúc này, tôi từ trong quán cà phê cách đó không xa đã quan sát mọi việc qua camera kết nối điện thoại. Tôi gọi luật sư Thành, bảo anh ấy đến. Và rồi, tôi bước ra taxi, chỉnh lại bộ váy công sở, tay cầm tập hồ sơ dày.
Tôi bước xuống, tháo kính mát, nhìn thẳng vào đám đông đang náo nháo. Ánh mắt tôi lướt qua bộ mặt thất thố của bà Cúc, Linh và Cường. Tôi tiến về phía Trung tá Minh: “Chào anh, tôi là Vân, chủ sở hữu hợp pháp duy nhất của căn biệt thự này.”
Bà Cúc chỉ tay vào mặt tôi: “A! Con khốn nạn mày về rồi à? Mở cửa cho tao vào!”
Tôi không thèm liếc bà, đưa tập hồ sơ cho Trung tá Minh: “Đây là sổ đỏ chính chủ mang tên tôi, giấy xác nhận tài sản riêng hình thành trước hôn nhân, và quyết định ly hôn đã có hiệu lực. Căn nhà này hoàn toàn thuộc về tôi.”
Trung tá Minh xem xong gật đầu, quay sang bà Cúc: “Thưa bà, giấy tờ hoàn toàn hợp lệ. Anh Hùng hay bất cứ ai trong gia đình bà đều không có quyền gì với ngôi nhà này.”
Bà Cúc tái mặt. Bà ta không tin vào tai mình. Cường và Linh đứng chết lặng.
“Được, nhà của mày thì mày giữ. Nhưng đồ đạc của con trai tao, quần áo, tivi, loa đài còn ở trong đó, tao phải vào lấy!” Bà Cúc gân cổ lên.
Tôi bật cười: “Bà muốn vào? Được thôi.” Tôi bước ra cổng, lấy điện thoại mở khóa thông minh. Cánh cổng từ từ mở ra.
Cường lao vào như một cơn lốc. Rồi hắn dừng lại như trời trồng. Căn phòng khách rộng hơn 100 mét vuông, nơi từng bài trí xa hoa lộng lẫy, giờ trống hoác. Không còn bộ sofa da nhập khẩu, không còn tivi màn hình cong, không còn tấm thảm lông cừu, không còn bình gốm cổ, tranh sơn dầu. Chỉ còn bốn bức tường sơn trắng và sàn đá hoa cương bóng loáng.
“Đồ đâu? Đồ đạc đâu hết rồi?” Bà Cúc thất thanh.
Cường chạy sộc vào bếp, giọng thảm thiết: “Mẹ ơi, bếp cũng không còn cái gì! Tủ lạnh, lò nướng, máy rửa bát, đến thìa dĩa cũng mất sạch!”
Linh chạy lên lầu, tiếng hét vọng xuống: “Trời ơi, phòng ngủ trống trơn, không còn một cái móc áo!”
Tôi đứng ở cửa, bình thản:………..Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
“Tôi đã thanh lý toàn bộ nội thất trước khi ly hôn. Bán ve chai, bán đồ cũ, bán sạch sẽ. Giờ căn nhà này chỉ là bốn bức tường và cái mái che thôi. À, quần áo cũ của anh Hùng, tôi cho vào bao tải để góc sân sau, mời mang về.”
Bà Cúc ôm ngực lảo đảo, ngồi phịch xuống sàn nhà lạnh ngắt vì không còn ghế.
“Mày… mày ác độc vừa thôi!”
Rồi cái nóng bắt đầu thiêu đốt. Tháng tư Sài Gòn, nhiệt độ ngoài trời gần 40 độ. Trong căn biệt thự kính, nhiệt độ còn khủng khiếp hơn. Linh là người chịu kém nhất, lớp phấn son chảy nham nhở: “Nóng quá! Sao trong nhà mà nóng như lò bát quái thế? Cường bật máy lạnh lên!”
Cường chạy lại bảng điều khiển trung tâm, nhấn lia lịa. Đáp lại chỉ là màn hình tối đen. Hắn đập đập tay: “Sao không lên điện?”
“Nước cũng không có!” Linh hét lên từ nhà vệ sinh, nơi vòi chỉ phát ra tiếng ọc ọc khô khốc.
Tôi phe phẩy quạt giấy: “Tôi dọn đi rồi thì phải cắt điện nước chứ. Hôm qua tôi đã yêu cầu thanh lý hợp đồng. Giờ chỉ là cái xác nhà thôi.”
Cường ngồi phịch xuống bậc cầu thang: “Thế này ở cái quái gì! Nóng thiêu, tối om, không mạng, thảm về cái phòng trọ còn sướng hơn!”
Bà Cúc lồng cồng bỏ dậy, cố vớt vát chút sĩ diện: “Được, mày giỏi. Tao sẽ gọi thợ điện nước đến đấu lại!”
Tôi mỉm cười: “Được thôi, nếu bà có giấy tờ chứng minh quyền sở hữu để ký hợp đồng mới với điện lực. Còn tự ý đấu nối trái phép, coi chừng bị phạt đấy.”
Họ lục đục kéo nhau ra cửa, dáng thất trận thảm hại. Nhưng tôi chưa buông tha. Tôi gọi lại: “Khoan đã, nhìn lên tường kìa.”
Trên bức tường đối diện cửa ra vào, tôi đã dán một tờ giấy A4 in chữ đỏ rực: “Tư gia – Tài sản riêng – Cấm xâm nhập. Mọi hành vi làm hư hỏng sẽ bị khởi kiện tội hủy hoại tài sản.”
Cường cười khinh: “Mày dọa ai? Tao thích thì vẽ bậy lên đấy.”
Tôi chỉ lên trần nhà, nơi một đốm đen nhỏ xíu đang nhấp nháy đèn đỏ: “Camera an ninh chạy bằng pin dự phòng, độ phân giải 4K, quay rõ từng lỗ chân lông. Căn nhà này tôi vừa sơn sửa lại toàn bộ, giá trị 2 tỷ. Làm hỏng một vết, trích xuất camera, lập vi bằng, kiện ra tòa. Lúc đó không chỉ phải đền tiền tỷ mà còn có nguy cơ bóc lịch đấy.”
Cường tái mặt, rụt tay lại.
Bà Cúc lườm tôi một cái rồi kéo tay hai đứa con: “Đi về! Đừng dây dưa với con đàn bà điên này!”
Ra đến cổng, đám tài xế vây lại: “Bà ơi, không vào được à? Tiền cước tính sao? Nãy giờ chờ hơn hai tiếng, tổng cộng đi, về, chờ là 3 triệu.”
“Cái gì? 3 triệu? Chúng mày đi ăn cướp à? Tao trả 1 triệu thôi!”
Anh tài xế tên Hưng, người to đậm, cánh tay xăm vằn vện, sấn tới: “Bà già này, bà định quỵt tiền anh em lao động à? Thỏa thuận 1 triệu một xe, hai xe 2 triệu, cộng thêm lượt về và tiền chờ, lấy bà 3 triệu là rẻ. Bà không trả, tôi gọi anh em xã hội xuống nói chuyện. Lúc đấy không phải 3 triệu đâu mà 30 triệu tiền thuốc men đấy.”
Bà Cúc run tay móc túi, đếm từng tờ 500 nghìn. Bà đưa 3 triệu, mắt nhỏ lệ: “Đây, cầm lấy rồi cút!”
Xe tải nổ máy ầm ĩ, khói đen phả thẳng vào mặt ba mẹ con họ. Họ lủi thủi ra về. Nhưng còn chiếc xe Mazda 3 màu đỏ của Cường vẫn đậu trong sân biệt thự. Lúc nãy hắn đã nhanh nhảu lái vào trong.
Cường rút chìa khóa bấm mở cửa, xe nổ máy, hắn định lùi ra. Nhưng xe khựng lại, không nhúc nhích. Hắn thò đầu ra nhìn – bánh trước bên lái bị kẹp chặt bởi một chiếc khóa bánh xe màu vàng chóe, to đùng và chắc chắn.
“Mẹ ơi, xe bị khóa bánh rồi!” Cường hét.
Trên kính chắn gió có dán tờ giấy: “Thông báo: đỗ xe trái phép trong khuôn viên tư gia. Xe đã bị khóa bánh. Liên hệ chủ nhà để nộp phạt mở khóa. Mức phạt thỏa thuận. Mọi hành vi tự ý phá khóa sẽ bị coi là hủy hoại tài sản.”
Cường giật tờ giấy vo tròn: “Con Vân! Mày xuống mở khóa cho tao!”
Tôi đứng trên ban công: “Cậu Cường, đây là sân nhà tôi, đất tư nhân có sổ đỏ. Cậu tự ý đỗ xe, tôi khóa lại là đúng. Chìa khóa tôi cất két rồi, tôi bận đi spa. Cậu cứ để xe đấy. Phí giữ xe qua đêm ở Thảo Điền đắt lắm đấy, 500 nghìn một đêm nhé.”
Nói xong tôi quay vào nhà. Cường gọi thợ sửa khóa. Người thợ già đến xem, lắc đầu: “Không được đâu cậu ơi. Xe này phải có chính chủ, có giấy tờ tôi mới dám mở. Cái khóa này hàng xịn nhập khẩu, cậy tay không ăn thua, mà cắt thì hỏng vành xe.”
Cường điên tiết, nhặt viên gạch đập mạnh xuống khóa. Rầm! Viên gạch vỡ tan, khóa chỉ xước sơn. Nhưng cú đập mạnh làm móp mảng lớn thân xe và chảy xước sơn, vành xe đúc hợp kim cũng bị mẻ. Cường đứng chôn chân, mặt cắt không giọt máu.
Tối đó, Hùng say rượu đến. Hắn từ cốp xe lôi ra cây gậy bóng chày bằng kim loại, xông vào cổng. Tôi đã bật hết đèn, livestream trên Facebook. Hàng nghìn người đang xem.
“Anh Hùng, chúng ta đã ly hôn. Anh đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp và đe dọa công dân. Hàng nghìn người đang xem đấy.”
Luật sư Thành và hai vệ sĩ xuất hiện. Ông mở cặp, rút ra tập ảnh chụp Hùng ôm ấp cô gái khách sạn, và bản sao kê ngân hàng: “Anh Hùng, số tiền 3 tỷ anh chuyển cho mẹ và em trai trước khi ly hôn là tài sản chung. Anh vi phạm luật hôn nhân. Chúng tôi sẽ kiện anh tội tẩu tán tài sản. Anh có hai lựa chọn: hoàn trả 1 tỷ rưỡi cho cô Vân, hoặc chúng tôi tố cáo anh và gia đình ra tòa hình sự.”
Hùng đứng chết lặng, cây gậy rơi xuống đất. Hắn biết mình thua.
Ba tháng sau. Tòa tuyên tôi thắng kiện. Hùng phải bán căn hộ chung cư để trả tiền. Hắn trắng tay, dắt mẹ già về quê sống nhờ căn nhà cấp bốn tồi tàn. Cường bị chủ nợ săn đuổi, trốn chui trốn lủi. Linh với án tích trộm cắp, không thể xin việc, đành làm công nhân may. Còn tôi – tôi đi du lịch châu Âu, về tân trang lại biệt thự, trồng hoa hồng trong vườn.
Chiều nay tôi ngồi uống trà ngắm hoàng hôn trên sông Sài Gòn, lòng nhẹ tênh. Tôi đã tìm lại được chính mình – một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ và hạnh phúc.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''