Ký xong đơn ly hôn, nhà chồng cũ kéo xe tải đến chiếm biệt thự 90 tỷ – mở cửa ra chỉ thấy thứ này…..
Ký xong đơn ly hôn, nhà chồng cũ kéo xe tải đến chiếm biệt thự 90 tỷ – mở cửa ra chỉ thấy thứ này…..
Tôi bước ra khỏi cổng tòa án nhân dân khi nắng chiều Sài Gòn đổ lửa xuống mặt đường. Hơi nóng hầm hập bốc lên, nhưng trong lòng tôi lại mát rượi. Trên tay là bản án ly hôn vừa khô mực – tờ giấy mỏng manh đặt dấu chấm hết cho năm năm trời tôi sống kiếp làm dâu tủi nhục. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi khói bụi của thành phố hôm nay sao mà dễ chịu thế. Cuối cùng tôi cũng được giải thoát.
Tiếng bước chân nặng nề phía sau. Tôi không cần quay đầu cũng biết là Hùng – cái mùi nước hoa nồng nặc pha lẫn thuốc lá đắt tiền ấy vẫn luôn làm tôi ngột ngạt. Hắn bước đến ngang hàng, châm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi nhả khói về phía tôi.
“Cô Vân à, cầm tờ giấy ly hôn mà mừng hớn hở nhỉ? Không có tôi, không có cái danh bà chủ công ty, cô giữ nổi cái biệt thự 90 tỷ ở Thảo Điền đó sao?” Hắn cười khẩy, giọng đầy vẻ bề trên.
Tôi im lặng, chỉ nhếch mép cười nhạt. Hắn vẫn nghĩ tôi là con búp bê vô dụng, sống bám vào hào quang của hắn. Hắn đâu biết rằng chính tôi mới là người gồng gánh cái cơ ngơi ấy. Hùng tiến sát lại, hạ giọng như đang ban phát ân huệ: “Đàn bà ly hôn như bát nước đổ đi, sớm muộn gì cô cũng phải quỳ về xin tôi thôi. Lúc đó may ra tôi niệm tình cũ cho ít tiền lẻ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cảm ơn anh đã lo lắng. Từ giờ, đường ai nấy đi.” Nói xong tôi quay lưng bước lên taxi, bỏ lại hắn đá vào bánh xe ô tô của chính mình.
Ngồi trong xe, tôi lấy điện thoại nhắn cho luật sư Thành: “Mọi việc ở tòa xong rồi. Bắt đầu kế hoạch B.”
Hình ảnh những ngày tháng bị mẹ chồng chỉ trích, bị chồng coi thường, bị em chồng bòn rút cứ hiện về. Bà Cúc – người đàn bà tham lam vô độ, luôn miệng bảo thương con dâu nhưng hễ hở ra là đòi tiền. Linh – cô em chồng lười biếng chỉ biết ăn diện bằng tiền mồ hôi nước mắt của tôi. Cường – cậu em trai cờ bạc nợ nần chồng chất. Họ như những con đỉa bám vào tôi, hút cạn cả tinh thần lẫn vật chất.
Nhưng hôm nay, tôi sẽ cho họ một bài học nhớ đời.
Trong khi tôi thong thả uống cà phê ở quán quen, thì ở đầu kia thành phố, một vở bi hài kịch đang diễn ra. Tại căn nhà thuê chật trội, bà Cúc đang chỉ đạo hai đứa con đóng gói đồ đạc.
“Nhanh tay lên nào! Thằng Cường gói loa đài cẩn thận. Về nhà mới phải mở nhà ăn mừng tưng bừng cho cả khu Thảo Điền nó biết mặt!” Bà Cúc phe phẩy quạt nan, mặc bộ đồ lụa hoa hòe hoa sói.
Cường vừa dán băng keo thùng các tông vừa cười hô hố: “Con sẽ làm phòng giải trí karaoke xịn nhất rồi rủ bạn về chơi, phen này đổi đời thật rồi mẹ ơi!”
Linh soi gương tô son: “Con xí phòng view sông Sài Gòn nha mẹ. Tha hồ livestream bán hàng, tụi bạn nhìn vào mà nổ mắt!”
Bà Cúc cười tít mắt: “Nhà của anh chúng mày thì cũng là nhà của tao. Con Vân bị đuổi rồi, giờ cái dinh cơ ấy là của nhà họ Trần chúng ta. Tao sẽ ở phòng ngủ chính rộng nhất, cái phòng ngày xưa con Vân cấm tao vén màn vào.”
Đám hàng xóm tò mò hỏi: “Bà Cúc ơi, dọn nhà đi đâu mà rầm rộ thế? Trúng số à?”
“Hôi rả ở chỗ chật chội này quá! Thằng Hùng con tôi đón cả nhà về biệt thự Thảo Điền. Biệt thự 90 tỷ, rộng cả ngàn mét vuông, hồ bơi, sân vườn hẳn hoi!” Bà Cúc vênh mặt lên tận trời.
Hai chiếc xe tải chở đầy ắp đồ – từ chổi cùn, dế rách đến hũ dưa, cà mắm muối – bà Cúc đều bắt mang theo. “Tiết kiệm là quốc sách, mang về đấy đỡ phải sắm sửa, tiền đấy để mua vàng!”
Đoàn xe lăn bánh, hướng thẳng về Thảo Điền. Tôi nhìn đồng hồ, nhấp một ngụm cà phê đắng: “Đúng là đời có vay có trả. Hôm nay là ngày tôi đi thu nợ.”
Đúng 2 giờ chiều, nắng Sài Gòn như đổ lửa. Hai chiếc xe tải chở gia đình bà Cúc ầm ầm tiến vào khu biệt thự cao cấp. Cường thò đầu ra cửa, mắt sáng rực: “Khu này đáng giá bao nhiêu tiền nhỉ?”
Xe dừng trước cổng biệt thự số 86. Bà Cúc nhanh nhảu nhảy xuống, tay cầm chùm chìa khóa cũ mà bà đã lén đánh thêm từ hồi Hùng còn sống chung với tôi. Bà ta hùng hổ tiến tới, tra chìa to nhất vào ổ khóa cổng. Nhưng đút mãi không lọt. Bà xoay ngang xoay dọc, ấn đến cong cả chìa mà cửa vẫn im lìm.
“Quái lạ! Sao hôm nay ổ khóa dở trứng thế?” Mồ hôi bắt đầu túa ra.
Cường sốt ruột đẩy mẹ ra: “Mẹ tránh để con!” Hắn cầm chùm chìa khóa định dùng sức, nhưng khi ghé mắt nhìn kỹ, hắn mới ngớ người. Ổ khóa cơ ngày xưa đã được thay thế bằng một bảng điện tử đen bóng, không có lỗ để đút chìa.
“Mẹ ơi, toang rồi! Con Vân nó thay khóa rồi!” Cường hét lên.
Bà Cúc nhảy dựng lên như đỉa phải vôi, lao đến đập đập vào cái bảng điện tử: “Cái gì? Nó dám thay khóa à? Nhà của con tao mà nó dám thay khóa? Mở ra!”
Đáp lại bà chỉ là tiếng bíp báo lỗi chói tai. Cánh cổng vẫn đóng chặt, lạnh lùng từ chối những vị khách không mời.
Bà Cúc bắt đầu mất kiểm soát. Bà vứt chùm chìa khóa, dùng hai tay rung mạnh cánh cổng sắt: “Con Vân kia, mày ra đây! Mở cửa cho tao vào! Nhà này là nhà của thằng Hùng, mày không có quyền cấm tao!”
Linh thấy mẹ làm dữ cũng hùa theo, tháo giày cao gót gõ cùm cụp vào thanh sắt: “Chị Vân, ly hôn rồi thì trả nhà cho anh tôi đi! Giữ tài sản của người khác là đi tù đấy!”
Mấy ông tài xế xe tải ngán ngẩm: “Bà ơi, có vào được không thì bảo để anh em còn biết. Nắng nôi thế này tiền chờ tính thêm đấy nhé!”
Nghe đến tiền, bà Cúc càng điên tiết. Bà quát tài xế rồi quay sang nhặt gạch đá ven đường ném vào trong sân, vừa ném vừa chửi những lời chua ngoa nhất. Cái viễn cảnh nằm máy lạnh trong biệt thự bỗng tan biến, thay vào đó là cơn giận dữ của kẻ tham lam bị tước mất miếng mồi ngay trước miệng.
Một chiếc xe điện của Ban quản lý khu dân cư chạy tới. Hai anh bảo vệ bước xuống: “Dạ thưa bác, đây là khu cần yên tĩnh, đề nghị mọi người giữ trật tự. Nếu tranh chấp thì ra phường giải quyết, không nên la hối, ném đá ảnh hưởng đến các hộ xung quanh.”
Bà Cúc đang hăng máu, sấn sổ vào mặt anh bảo vệ trẻ: “Mày là cái thá gì mà dạy khôn bà? Bà là mẹ chủ nhà này! Về nhà bà mặc kệ chúng mày!”
Cường xắn tay áo lao tới: “Mày thích bật à? Tao là em chủ nhà! Nhà tao tao về, tao thích đập phá hay la hét là quyền của tao!”
Anh bảo vệ lùi lại, tay đặt lên bộ đàm: “Báo cáo, có đối tượng gây rối, xin công an phường hỗ trợ.”
Thấy Cường hung hăng, bà Cúc đổi chiến thuật. Bà bỗng lăn đùng ra đất, dãy đành đạch: “Ôi làng nước ơi, bảo vệ khu nhà giàu đánh người già! Chúng nó cấu kết với con dâu khốn nạn bắt nạt mẹ chồng!”
Linh nhanh trí lấy điện thoại livestream: “Mọi người ơi chia sẻ giúp em, bọn nhà giàu ức hiếp dân nghèo! Chị dâu em tên Vân chiếm tài sản rồi thuê bảo vệ đánh mẹ em!”
Màn kịch chí phèo khiến mấy bà nội chợ dắt chó đi dạo phải đi vòng qua bên kia đường. Họ thì thầm: “Nhà nào mà vô phúc thế không biết. Cô Vân hiền lành thế mà vớ phải cái gia đình tuyệt phẩm.”
Chưa đầy 10 phút sau, tiếng còi công an vang lên. Xe cảnh sát dừng lại, ba chiến sĩ bước xuống. Trung tá Minh, trưởng công an phường, người nổi tiếng nghiêm minh, đưa mắt quét một lượt: “Có chuyện gì mà ồn ào thế này?”
Bà Cúc lăn ra đất rên hừ hừ, nhưng thấy công an thì bật dậy như con sóc, lao tới nắm tay áo Trung tá Minh: “Chú công an ơi, cứu nhà tôi với! Con Vân nó lừa đảo chiếm nhà, đổi khóa, lại còn xúi bảo vệ đánh tôi!”