Chuẩn Bị Gây Mê Hiến Thận Cho Chồng, Y Tá Lén Nhét Bộ Đồ Lao Công Thì Thầm: “Muốn Sống Thì Mau Mặc Vào!”….

 Đêm đó, tôi nằm trong phòng tiền phẫu VIP tầng 8, nhìn đồng hồ điện tử nhấp nháy màu đỏ. 11 giờ đêm. Chỉ còn 60 phút nữa tôi sẽ được đưa vào phòng m;ổ để hiến một qu;ả thậ;n cứu chồng.





Tôi cảm thấy bình yên. Thậm chí còn hơi tự hào. Tôi, Trần Hoàng Yến, 28 tuổi, trưởng phòng nhân sự của một tập đoàn lớn, sắp cứu mạng người đàn ông mình yêu. Khang, chồng tôi, đang hấp hối vì suy thận giai đoạn cuối. Mẹ chồng tôi, bà Thủy, đã khóc lóc, đấm ngực. Em chồng tôi, Trâm, cũng gào khóc xin hiến nhưng không hợp nhóm m;áu.
Tôi là người tương thích duy nhất. Bác sĩ Tôn, một giáo sư uy tín và là người quen của gia đình, thông báo chỉ số HLA của tôi và Khang tương thích đến 99%. Một tỷ lệ hiếm gặp.
Tôi đã ký đơn hiến tạng mà không chút do dự. Suốt một tháng qua, cả nhà chồng tôi cưng chiều tôi như bà hoàng. Mẹ chồng nấu nhân sâm, tổ yến, đông trùng hạ thảo, không cho tôi làm bất cứ việc gì. Bà ta nói tôi là Bồ Tát sống, sẽ coi tôi như con ruột. Trâm mua áo lụa, trái cây nhập khẩu mang đến tận phòng.
Tôi cảm động. Tôi tưởng sự hy sinh của mình đã khiến gia đình chồng yêu thương tôi thật lòng. Tôi đâu biết những bát canh đó không phải để tẩm bổ một người con dâu, mà để bảo quản món hàng triệu đô trước khi giao dịch.
11 giờ 15 phút, cánh cửa phòng bệnh bật mở. Một y tá nhỏ thó lao vào, đóng sầm cửa, khóa chốt. Tôi nhận ra Lan, người tôi từng giúp đỡ 300 triệu để cứu con trai cô ấy hai năm trước. Lan run lẩy bẩy, rút từ áo khoác ra bộ quần áo lao công màu xanh xám, ném vào người tôi.
“Chị Yến, không có mổ ghép thận gì hết. Mau mặc bộ này, che kín mặt, chạy lối thoát hiểm. Bọn chúng đang định gi;ết chị. Chồng chị không hề bị suy thận. Đêm nay chúng sẽ lấy trái tim của chị.”
Trái tim. Trái tim tôi. Bọn chúng muốn lấy trái tim tôi.
Từng lời của Lan như những mũi kim đâm xuyên qua màng nhĩ. Cả thế giới trước mặt tôi vỡ vụn. Tôi không cần hỏi thêm. Tôi cắn răng đến bật máu, lột phăng áo bệnh nhân, khoác bộ đồ lao công rộng thùng thình. Tôi cuộn tóc giấu vào mũ vải, kéo khẩu trang che kín mặt, đẩy chiếc xe rác trống ra hành lang.
Trên hành lang, hai gã bảo vệ dáng bặm trợn lướt qua, tôi nghe rõ tiếng bộ đàm: “Các chốt chú ý, con mồi ở phòng VIP 8 không thấy đâu. Khóa toàn bộ lối ra, kiểm tra từng camera, từng phòng bệnh. Không thấy hàng thì đêm nay đại ca lột da tất cả.”
Con mồi. Bọn chúng gọi tôi là hàng, một món hàng.
Tôi ngoặt vào khu tập kết rác thải y tế, trốn trong thùng nhựa vàng chứa bông băng tẩm máu và ống tiêm. Tôi cuộn tròn như thai nhi, nín thở. Bọn chúng lục soát, nhưng rồi bỏ đi vì mùi hôi thối. Tôi được đưa xuống tầng hầm trong thùng rác, lên xe tải giác, và thoát khỏi bệnh viện trong gang tấc.
Tôi nhảy khỏi xe tải khi nó dừng đèn đỏ, ngã xuống bùn đất, đầu gối rướm máu. Mưa tạt vào mặt tôi, rửa đi mùi rác thối nhưng không thể rửa sạch cơn hận đang bùng cháy.
Tôi chạy đến nhà Mai, người bạn thân nhất, một nữ luật sư độc lập. Khi tôi gõ cửa lúc 3 giờ sáng, Mai suýt không nhận ra tôi. Tôi như một con quỷ nước, tóc tai bết bát, quần áo sũng nước bốc mùi.
Sáng hôm sau, qua Lan, tôi biết được sự thật toàn bộ. Khang không bị suy thận. Hắn nghiện cờ bạc online và chơi tiền ảo, nợ 40 tỷ. Hắn đã lén lấy mẫu máu của tôi kiểm tra và phát hiện nhóm máu cũng như chỉ số kháng nguyên của tôi khớp hoàn toàn với yêu cầu của một đại gia ngoại quốc đang cần ghép tim cho con gái. Ông ta treo giá 2 triệu đô, gần 50 tỷ đồng.
Cả nhà chồng tôi đều biết. Bác sĩ Tôn bị mua chuộc, dựng kịch bản Khang bị suy thận để tôi tự nguyện lên bàn mổ. Khi tôi được gây mê sâu, chúng sẽ mổ ngực tôi, lấy tim tôi, cho vào hộp bảo quản lạnh và tẩu tán ra nước ngoài. Cơ thể tôi sẽ bị ngụy tạo thành tai biến y khoa, hỏa táng ngay lập tức để tiêu hủy bằng chứng.
Tôi cười. Không phải nước mắt, không phải đau đớn. Một nụ cười lạnh đến tận xương tủy. Tôi nhìn vào gương, Trần Hoàng Yến ngây thơ ngày nào đã chết. Kẻ bước ra từ đống rác y tế đó là một con quỷ trở về từ địa ngục, và tôi sẽ đưa cả gia đình nhà chồng xuống đó cùng tôi.
Tôi dùng quỹ đầu tư ẩn danh của mình, nơi chứa hàng chục tỷ từ lợi nhuận các dự án tôi đầu tư âm thầm trong những năm qua, để thuê hacker và thám tử tư. Tôi cần lột trần mọi dấu vết, mọi ngóc ngách dơ bẩn trong cuộc đời của gia đình họ Trịnh và bác sĩ Tôn.
Bằng chứng đầu tiên, tôi phát hiện bác sĩ Tôn là mắt xích chính trong đường dây buôn bán nội tạng xuyên quốc gia. Ông ta cất giữ một cuốn sổ tay màu đen trong két sắt tại căn hộ bí mật. Cuốn sổ ghi chép toàn bộ các giao dịch ngầm, tên tuổi khách hàng, số tiền hối lộ. Trang số 42, tên tôi được khoanh đỏ chót: “Trần Hoàng Yến, tuổi 28, nhóm máu O, kháng nguyên tương thích 99%, khách hàng Richard, giá chốt 2 triệu đô. Chia chác: Khang 50%, Tôn 30%, môi giới 20%. Phương án xử lý: sốc phản vệ do cơ địa phản ứng thuốc mê.”
Những dòng chữ ấy không còn làm tôi đau. Nó biến tôi thành một khối sắt thép đặc quánh. Tôi không vội tung đòn kết liễu. Tôi sẽ bắt chúng trải qua địa ngục từng bước một.

Mục tiêu đầu tiên,……………………

Mời quý đọc giả đọc PHẦN 2 của câu chuyện
Trâm. Cô em chồng đang gánh nợ tín dụng đen vì thói đua đòi, lại bị Khang ép vay thêm để đáp nợ cờ bạc. Tôi dựng lên một quỹ đầu tư vỏ bọc tên Capital V, mời một diễn viên đóng vai giám đốc môi giới hào nhoáng tiếp cận Trâm ở quán bar. Hắn vẽ ra viễn cảnh lợi nhuận 30% một tháng. Trâm cắn câu. Cô ta vét sạch tiền tiết kiệm, cầm cố xe, vay nóng bạn bè và bọn giang hồ, gom được gần 10 tỷ, ném vào quỹ ảo.
Đúng ngày hẹn, văn phòng Capital V trống trơn. Trâm gào khóc, điên loạn. 10 tỷ bay hơi. Bọn giang hồ đòi nợ lập tức kéo đến, ném mắm tôm, tạt sơn đỏ vào biệt thự nhà chồng tôi. Trâm bị đánh cho thừa sống thiếu chết, vứt trước cửa như một đống rẻ rách.
Tiếp theo, bà Thủy. Sau khi nhận được ngón tay đứt của Khang từ băng Hắc Long kèm tối hậu thư 50 tỷ, bà ta phát điên. Tôi sai người tiếp cận, đóng vai một tay tín dụng đen cho vay 50 tỷ với điều kiện thế chấp sổ đỏ căn biệt thự và ký hợp đồng ủy quyền định đoạt tài sản. Bà ta ký ngay, mất cả sổ đỏ trong cơn tuyệt vọng.
Giờ đây, cả gia đình họ Trịnh mất nhà, mất xe, mất tiền, gánh nợ ngập đầu. Khang bị chặt mất ngón tay, bầm dập khắp người, ngồi co rúm trong căn biệt thự đã xuống cấp vì bị đập phá. Nhưng đó mới chỉ là sự trừng phạt về vật chất. Tôi cần chúng vạch trần tội ác của mình.
Tôi gửi bằng chứng về cuốn sổ đen cho bác sĩ Tôn kèm dòng chữ: “Mạng đổi mạng. Hoặc ông đi tù, hoặc ông phải đưa Khang đến nhà nghỉ Ngọc Lan để hắn tự thú nhận tội ác.” Ông ta không có lựa chọn.
Tại nhà nghỉ Ngọc Lan, qua camera giấu kín, tôi ghi lại cuộc cãi vã giữa Khang và bác sĩ Tôn. Hắn thừa nhận toàn bộ: giả bệnh án, làm giả xét nghiệm, thuê bác sĩ, bán tim tôi cho web đen. Hắn còn khoe: “Con Yến nó ngu lắm. Nó sẵn sàng hiến thận cho tôi không chút nghi ngờ. Cả nhà tôi diễn kịch tẩm bổ cho nó suốt một tháng.”
Lời thú nhận rõ ràng, sắc nét. Bằng chứng thép đã nằm trong tay tôi.
Đêm cuối cùng, khi Khang bị bọn Hắc Long siết nợ đến đường cùng, hắn mất trí. Qua camera, tôi chứng kiến hắn vật ngửa Trâm ra, đổ thuốc mê vào miệng cô ta, rồi quay sang bà Thủy: “Mẹ từng bảo con Yến chết để báo hiếu cho nhà này. Giờ đến lượt mẹ và Trâm báo hiếu cho con.”
Bà Thủy gào khóc, nhưng Khang đã mất nhân tính. Hắn đổ thuốc mê vào miệng mẹ ruột. Ba con người đang tự cắn xé máu thịt của chính mình.
Tôi nhấc điện thoại, gửi toàn bộ bằng chứng đến Cục Cảnh sát hình sự. Đồng thời, tôi nhắn tin cho băng Hắc Long: “Thằng Khang đang định bỏ trốn, nó vừa gọi báo công an. Đến biệt thự ngay.”
Cảnh sát đặc nhiệm ập vào. Băng Hắc Long đang chém Khang thì bị bao vây. Bác sĩ Tôn bị tóm tại phòng khám chui. Cả gia đình họ Trịnh bị còng tay lôi ra khỏi biệt thự tan hoang.
Tôi xuất hiện. Tôi mặc bộ vest đen, môi tô son đỏ thẫm, bước từ chiếc Mercedes sang trọng. Tiếng gót giày lách cách vang lên trong đêm, xé toạc mọi tiếng xì xào.
Khang nhìn thấy tôi, hắn quỳ xuống, run rẩy gào khóc: “Yến, Yến ơi, em tha cho anh. Anh bị ép buộc. Em nói một tiếng với công an đi, bảo là hiểu lầm.”
Bà Thủy cũng gào lên: “Yến ơi, con là Bồ Tát sống. Con tha cho gia đình này đi.”
Tôi bật cười. Tiếng cười sắc lạnh như hàng nghìn mảnh thủy tinh vỡ.
“Bồ Tát sống sao? Mẹ, chẳng phải ở góc cầu thang tối hôm đó mẹ đã nói coi như con Yến chết để báo hiếu cho cái nhà này sao? Còn anh, Minh Khang, kẻ nào đã định giá trái tim vợ mình bằng 2 triệu đô? Kẻ nào hứa dùng 50 tỷ tiền máu của tôi để mua biệt thự cho ả nhân tình tên Ngọc?”
Khang há hốc mồm, toàn thân run bắn. Hắn nhận ra tôi đã biết tất cả, từ đêm mưa bão đến từng lời nói tàn độc của bọn chúng. Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, phán quyết bằng giọng lạnh như băng:
“Các người có biết khi nằm trong thùng rác y tế nhầy nhụa máu me, lết đôi chân trần dưới cơn bão để trốn khỏi lưỡi dao mổ của các người, tôi đã nghĩ gì không? Tôi không khóc cho bản thân. Tôi khóc cho cái sự ngu muội khi đem trái tim chân thành nhất dâng cho một lũ súc sinh đội lốt người.”
Khang tuyệt vọng gục đầu xuống đất. Hắn không thể ngụy biện. Tôi quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại.
Tại phiên tòa kín, bác sĩ Tôn nhận án tử hình. Minh Khang lĩnh án chung thân. Bà Thủy 20 năm tù. Trâm 15 năm. Băng Hắc Long cũng nhận những bản án thích đáng.
Khi tiếng búa của thẩm phán gõ xuống, Khang quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt hối hận muộn màng. Tôi đã rời mắt đi chỗ khác. Sự trừng phạt của pháp luật đã đặt dấu chấm hết.
Ra khỏi tòa án, ánh nắng Sài Gòn rực rỡ ập vào mặt. Mai đứng đợi tôi dưới bậc thềm, mỉm cười. Tôi hít một hơi thật sâu, trái tim từng bị định giá 2 triệu đô giờ đang đập những nhịp bình yên.
Tôi đã trải qua địa ngục, nhưng tôi không trở thành một con quỷ. Tôi đã tiêu diệt bọn ác, nhưng tôi không đánh mất nhân tính. Giờ đây, tôi dùng khối tài sản thu hồi được để thành lập quỹ hỗ trợ phụ nữ yếu thế, giúp đỡ những người bị bạo hành. Đó mới là sự trả thù ngọt ngào nhất: sống một cuộc đời ý nghĩa, thanh thản, để những kẻ đang ngồi trong bốn bức tường giam kia phải ngước nhìn trong sự ân hận và dằn vặt đến cuối đời.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''