Bṓ CҺồпg Cướι Cȏ Gáι 18 Tuổι Làm Vợ, NҺιḕu Ngàү Họ Ko Ra KҺỏι PҺòпg, Cứ Đȇm Là NgҺe Tιếпg La Oaι Oáι….
Bṓ CҺồпg Cướι Cȏ Gáι 18 Tuổι Làm Vợ, NҺιḕu Ngàү Họ Ko Ra KҺỏι PҺòпg, Cứ Đȇm Là NgҺe Tιếпg La Oaι Oáι….
Tôi vẫn nhớ như in đêm mưa ấy, tiếng đập cửa vang lên như sấm sét giữa căn biệt thự ven sông. Mưa rơi lộp độp trên mái ngói, gió lạnh buốt thấu xương thổi qua hành lang tối om. Đức Huy, chồng tôi, cầm cây chân đèn đồng nặng trịch lao về phía trước, gương mặt đỏ bừng giận dữ, giọng anh run lên vì phẫn nộ: “Ba mở cửa! Ba đang làm gì Liên trong đó?”
Tiếng kêu đau đớn của cô gái 18 tuổi vọng ra từ khe cửa, yếu ớt nhưng sắc nhọn như dao cắt vào tim tôi: “Đau quá… con không chịu nổi nữa…”
Tôi đứng sau lưng chồng, hai chân mềm nhũn, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Không khí lạnh buốt sống lưng, mùi ẩm mốc của căn nhà cũ kỹ lẫn với mùi thuốc khử trùng thoang thoảng từ phòng cuối hành lang. Chỉ cách đó vài mét, ông Trần Văn Tưởng – bố chồng tôi – đang ở bên trong với một cô gái trẻ hơn con gái ruột gần 50 tuổi. Cả nhà đã xì xào suốt mấy tuần qua rằng ông sắp cưới vợ trẻ. Nhưng lúc ấy, tôi chưa biết sự thật đằng sau lại đau đớn và phức tạp đến mức nào.
Mấy tuần trước, bữa cơm tối vẫn diễn ra bình thường như mọi ngày. Bà Sáu Lài bưng nồi canh chua cá lóc nóng hổi lên bàn, mùi nghệ cay nồng lẫn với khói nhang từ bàn thờ bà Kim Xương – mẹ chồng tôi đã mất cách đây ba năm. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống gương mặt ông Tưởng, tóc bạc trắng, vẻ lạnh tanh như tượng đá. Bên cạnh là chồng tôi Đức Huy, em chồng Diệu Hạnh và chồng cô là Quốc Bảo. Tôi ngồi cạnh Huy, cố gắng giữ không khí vui vẻ bằng những câu chuyện vụn vặt về công việc kế toán ở công ty gia đình.
“Bữa nay đông đủ thế này, chắc ba có tin vui hả?” Hạnh cười hỏi, giọng hơi gượng.
Ông Tưởng đặt đũa xuống bàn, tiếng chạm khô khốc như cắt ngang mọi hy vọng. “Cuối tháng này ba sẽ làm lễ cưới.”
Cả nhà chết lặng. Chén canh trên tay Huy suýt rơi xuống sàn. “Ba nói gì cơ?”
“Cô ấy tên Phạm Hương Liên, 18 tuổi.”
18 tuổi. Cái tuổi con gái còn đang cắp sách đến trường, còn được mẹ cưng chiều. Vậy mà ông Tưởng gần 70 tuổi lại bình thản thông báo ngay trước bàn thờ vợ cũ. Tim tôi thắt lại, một nỗi khó chịu dâng trào. Hạnh bật cười khô khan, giọng chua chát: “Ba không sợ người ta cười vào mặt nhà mình sao? Má con dưới kia nghe được chắc đau lắm.”
Huy đập mạnh chén xuống bàn, tiếng vỡ loảng xoảng. Quốc Bảo chen vào, giọng ngọt ngào nhưng tôi – người làm kế toán hơn mười năm – nhận ra ngay mùi tiền bạc phía sau: “Con lo cho công ty thôi ba ạ. Chủ tịch cưới vợ 18 tuổi, đối tác nghĩ sao? Với lại phần má Xương để lại cho anh Huy với Hạnh cũng nên rõ ràng trước khi có người mới vào.”
Tôi liếc Quốc Bảo. Anh ta luôn khéo léo, nhưng tôi biết anh ta đang tính toán. Những ngày sau đó, nhà tôi như bị rạch một vết dao sâu. Huy ít nói hơn, thường đứng hàng giờ trước bàn thờ mẹ, mắt đỏ hoe. Hạnh gọi điện liên tục cho tôi, giọng hoảng hốt: “Chị Ngân coi chừng cổ phần đi, ba để cô ta đứng tên là mất hết đấy!” Quốc Bảo thì khéo léo nhắc nhở vợ, nhưng tôi cảm nhận được anh ta đang chờ cơ hội.
Ông Tưởng ra lệnh thay rèm cửa, sửa sang căn phòng cuối hành lang – chính căn phòng mẹ chồng tôi nằm những tháng cuối đời, nơi bà mất trong nỗi đau bệnh tật. Ông mua đầy thuốc men, máy đo huyết áp, tủ thuốc to đùng. Khi Liên về nhà, cô gầy guộc, mặt xanh xao, mặc áo dài trắng, cúi đầu trước bàn thờ má tôi rất lâu. Không giống một cô dâu ham giàu sang, ánh mắt cô đầy sợ hãi và cam chịu.
Lễ “cưới” chỉ là một bữa cơm lặng lẽ trong nhà. Ông Tưởng đưa Liên vào đúng căn phòng cũ của má. Camera hành lang bị tắt, mã khóa đổi mới, không ai được vào. Cơm nước để ngoài cửa. Đêm nào cũng có tiếng động lạ, tiếng kêu khẽ đầy đau đớn. Huy và Hạnh càng ngày càng giận dữ. Hạnh khóc nức nở trong điện thoại: “Ba đạp lên má con rồi, chị ơi!”
Tôi rối bời. Một bên là nghi ngờ ông Tưởng già nết hư hỏng, một bên là ánh mắt Liên đầy tuyệt vọng và những túi thuốc cô luôn mang theo. Những hiểu lầm tích tụ như mây đen, khiến không khí trong nhà ngột ngạt đến mức tôi không thở nổi.
Rồi đêm định mệnh ấy đến. Mưa càng lúc càng lớn. Huy không nhịn nổi nữa. Anh đập vỡ ổ khóa, cánh cửa bật ra với tiếng động kinh hoàng…………
Cảnh tượng trước mắt khiến cả nhà chết lặng. Hương Liên nằm trên giường y tế, mặt trắng bệch như tờ giấy, móng tay cào mạnh vào cổ tay mình đến chảy máu. Ông Tưởng đang giữ chặt tay cô, mồ hôi nhễ nhại, không phải để hại mà để ngăn cô tự làm đau bản thân. Trên bàn chỉ toàn thuốc men, máy đo nhịp tim kêu bip bip, sổ bệnh án dày cộm. Không có cảnh dâm ô nào như chúng tôi đã tưởng tượng trong đầu suốt bao ngày.
Hạnh chỉ tay vào két sắt mở hé, giọng the thé: “Di chúc! Ba định cho cô ta hết tài sản!”
Liên khóc nức nở, níu chặt tay áo ông Tưởng: “Ba ơi… con xin ba nói thật đi. Con không muốn làm vợ trẻ của ba nữa…”
Chữ “ba” ấy như sét đánh ngang tai. Đức Huy lùi lại một bước, mặt trắng bệch, giọng run rẩy: “Ba… nói gì?”
Ông Tưởng ngồi phịch xuống mép giường, vai rũ xuống như gánh cả trời đất. Giọng ông run run, từng lời như xé toạc ký ức: “Liên không phải vợ ba. Con bé… là con gái ruột của ba.”
Cả phòng im bặt. Không khí nặng nề đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập hỗn loạn. Hạnh ôm miệng, nước mắt trào ra như vỡ đê. Huy lắp bắp, đôi mắt đỏ hoe: “Má con là gì? Tụi con là gì với ba?”
Ông Tưởng cúi đầu, nước mắt già nua lăn dài trên má. Ông kể lại, giọng nghẹn ngào. Hơn 20 năm trước, khi bà Xương còn sống, ông có một lần sai lầm với bà Phạm Mỹ Dung – một người phụ nữ ông gặp trong chuyến công tác xa. Bà ấy sinh Liên một mình, không đòi hỏi gì, âm thầm nuôi con. Khi bà Mỹ Dung mất vì bệnh nặng, bà gửi thư tay kèm kết quả ADN cho ông. Liên bị cậu ruột Phạm Văn Cường lợi dụng, ép ký giấy nợ khống, dọa gả cho người lớn tuổi để trừ nợ.
Ông Tưởng sợ con cái hận thù, sợ danh dự bà Xương bị vùi dập, sợ công ty gia đình loạn lạc, nên ông dựng chuyện cưới giả để bảo vệ con gái. Ông giấu Liên trong căn phòng cũ của vợ để chăm sóc, chữa trị chứng trầm cảm nặng mà cô mắc phải sau biến cố.
Hạnh khóc nức nở, quỳ sụp xuống: “Con đã nói những câu gì với em… Con đã nghi ngờ em đủ điều…” Nước mắt cô rơi lã chã, vai run lên bần bật.
Quốc Bảo đứng sau lưng, mặt tái mét. Huy lôi ra bằng chứng: anh ta đã cấu kết với Phước – nhân viên an ninh – cắt ghép dữ liệu camera, đưa cho Cường để dọa dẫm, ép Liên ký ủy quyền cổ phần. Quốc Bảo muốn lợi dụng lúc nhà rối ren để chiếm quyền, trả nợ cờ bạc riêng.
Sự thật phơi bày như lưỡi dao sắc cắt qua mọi hiểu lầm. Cường bị công an mời làm việc vì tống tiền và giấy nợ giả. Phước bị sa thải ngay lập tức. Quốc Bảo bị Hạnh đuổi khỏi nhà, chiếc nhẫn cưới đặt lại trên bàn thờ trong tiếng khóc không ngớt.
Những ngày sau, nhà tôi chậm rãi hàn gắn trong nỗi đau day dứt. Liên được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy điều trị đúng cách. Huy gọi cô là “em”, dù ban đầu còn ngại ngùng và lúng túng. Hạnh mang cháo dinh dưỡng đến thăm, xin lỗi bằng những dòng nước mắt nóng hổi. Ông Tưởng già đi trông thấy, tóc bạc thêm, ngồi trước bàn thờ vợ hàng giờ, miệng lẩm bẩm xin lỗi.
Tôi đứng ở hành lang nhìn căn phòng cuối giờ đã mở rộng, ánh nắng từ vườn cau tràn vào ấm áp. Không còn vùng tối nào nữa. Nhưng vết thương lòng thì vẫn còn đó, âm ỉ. Huy thỉnh thoảng vẫn đứng im lặng trước bàn thờ má, ánh mắt xa xăm. Hạnh hay cúi đầu khi đi ngang phòng Liên. Ông Tưởng ít nói hơn, lưng còng hơn.
Đời người hay làm ta đau đến thế. Những hiểu lầm bắt nguồn từ tiền bạc, danh dự, nỗi sợ mất mát, khiến người thân nhìn nhau như kẻ thù. May mắn thay, cánh cửa ấy đã mở, dù muộn màng. Nhưng có những vết nứt, dù hàn lại rồi, vẫn để lại sẹo sâu. Gia đình tôi, sau tất cả, học được cách nhìn nhau bằng sự thật – dù sự thật ấy đôi khi đau đến xé lòng, khiến tim thắt lại mỗi khi nhớ về đêm mưa ấy.
error: Content is protected !!