Mẹ chồng ở quê gửi lên cho tôi 10 cân mì chũ và dặn đi dặn lại “không được cho ai”.

 

Mẹ chồng ở quê gửi lên cho tôi 10 cân mì chũ và dặn đi dặn lại “không được cho ai”.

 


Tôi về làm dâu nhà anh Hưng được 3 năm. Mẹ chồng tôi sống ở quê, còn vợ chồng tôi làm việc ở thành phố. Từ ngày cưới, bà vẫn luôn giữ thói quen gửi đồ ăn lên cho con trai, lúc thì gạo, lúc mớ rau, khi lại con gà tự nuôi.

Lần nào cũng vậy, bà đều gọi điện dặn:

“Cái Loan cứ ăn đi, của mẹ làm, đừng ngại. Ở trên đó đắt đỏ, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.”

Thật lòng, tôi thương bà. Mỗi lần nhận đồ, tôi đều gọi cảm ơn. Nhưng thú thật, anh Hưng – chồng tôi – lại hay càu nhàu:

“Ở quê gửi mấy thứ vớ vẩn, tiền ship còn hơn tiền hàng.”
Anh nói thế khiến tôi buồn, nhưng chẳng dám cãi.


Tuần trước, mẹ gọi báo:

“Mẹ gửi cho hai đứa 10 cân mì sợi mẹ tự làm, nhớ đừng cho ai nhé.”
Tôi cười:
“Vâng, con cảm ơn mẹ. Nhưng nhiều thế ăn sao hết ạ?”
Bà chỉ cười hiền:
“Cứ để dành, sau này con sẽ hiểu.”

Hôm sau, thùng mì được chuyển tới. Mở ra, tôi thấy mùi thơm ngai ngái của bột mì, mồ hôi mẹ phảng phất đâu đó. Mì vàng ruộm, được buộc thành từng bó gọn gàng.
Tôi cất đi một ít, còn lại chia cho hàng xóm. Anh Hưng thấy thế liền cau mày:
– Mẹ dặn đừng cho ai, em lại làm ngược.
– Có 10 cân thôi mà anh, ăn sao cho hết.

Tôi chỉ nghĩ đơn giản như vậy. Cho đến tối hôm đó…


Khoảng 10 giờ đêm, tôi đang dọn bếp thì điện thoại reo. Là số của mẹ chồng. Giọng bà run run, yếu ớt:
– Loan à… con nhận được thùng mì chưa?
– Dạ rồi mẹ, con chia bớt cho mấy nhà hàng xóm ăn cùng cho vui.
Đầu dây bên kia im lặng. Một lúc sau, bà khóc:
– Sao con lại cho người ta… Mẹ dặn rồi mà…
– Dạ, có chuyện gì thế mẹ?
Bà nghẹn ngào:
– Trong mấy bó mì… mẹ có giấu chút tiền tiết kiệm. Mẹ không biết gửi ngân hàng, sợ con trai tiêu hết nên gói trong đó cho con. Mỗi bó mẹ giấu 5 triệu, tổng cộng 50 triệu… Con nhớ tìm lại xem còn không…

Tôi chết lặng, rụng rời tay chân. Tim đập loạn xạ. Tôi lao ra mở tủ, xới tung đống mì còn lại. Đúng thật – trong bó thứ ba, tôi thấy mấy tờ tiền được gói cẩn thận trong túi ni lông, dính ít bột trắng.
Tôi òa khóc. Bà nghèo, cả đời chưa từng có 50 triệu, vậy mà vẫn nghĩ cho con dâu.


Tôi kể lại cho chồng, anh im lặng rất lâu rồi chỉ thốt lên:
– Mẹ… vẫn thương em đến thế sao?
– Mẹ thương cả anh nữa, nhưng sợ anh bốc đồng làm ăn, nên gửi cho em giữ.

Hôm sau, tôi tức tốc về quê. Mẹ ngồi trước hiên nhà, dáng nhỏ bé, gầy hơn tôi nhớ nhiều. Thấy tôi, bà cười:

“Tưởng con giận mẹ…”
Tôi quỳ xuống, nắm tay bà, nước mắt trào ra:
“Mẹ ơi, con xin lỗi, con không biết…”
Bà chỉ khẽ vuốt tóc tôi, giọng hiền như gió:
“Mẹ đâu trách, miễn con sống tử tế là được. Mẹ sợ mình già rồi, chẳng giúp được gì, nên mới giấu tiền cho hai đứa. Thế là mẹ yên tâm rồi.”


Mấy tháng sau, mẹ chồng tôi lâm bệnh nặng. Hôm bà mất, tôi lặng lẽ đặt trên bàn thờ bó mì cuối cùng còn sót lại.
Anh Hưng nhìn, nghẹn ngào:

“Giờ anh mới hiểu, vì sao mẹ bảo đừng cho ai…”

Tôi đáp, nước mắt chảy dài:

“Vì trong đó có cả tấm lòng và tình thương mẹ dành cho chúng ta.”

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''