Chồng đã mất 6 năm vì tai nạn lao động ở nước ngoài, hôm đó tôi đang dắt con đi học thì thằng bé quay sang nói: ''Mẹ, sao bố lại mặc áo mưa màu xanh đứng kia…”
Chồng đã mất 6 năm vì t/ai n/ạn lao động ở nước ngoài, hôm đó tôi đang dắt con đi học thì thằng bé quay sang nói: ''Mẹ, sao bố lại mặc áo mưa màu xanh đứng kia…”
Chồng tôi mất đã sáu năm.
Một tai nạn lao động kinh hoàng ở xứ người, tại công trường xây dựng lớn bên kia bán cầu. Tin dữ bay về như một nhát dao lạnh buốt cắm thẳng vào tim tôi. Người ta nói, anh tử nạn do giàn giáo sập, xác không còn nguyên vẹn, chỉ có thể nhận dạng qua đồ đạc cá nhân còn sót lại. Tôi gào khóc như điên dại suốt nhiều đêm, ôm đứa con trai bé bỏng chưa đầy ba tuổi, chới với giữa nỗi đau và sự trống rỗng.
Thời gian như cơn lũ, cuốn phăng mọi thứ. Dù đau đớn thế nào, tôi cũng phải sống — vì con.
Thằng bé lớn lên thiếu vắng bàn tay người cha, thường xuyên hỏi về bố. Tôi bịa ra những câu chuyện đẹp đẽ, kể cho con nghe về một người bố dũng cảm, chăm chỉ, yêu thương hai mẹ con hết mực. Tôi muốn giữ hình ảnh anh nguyên vẹn trong lòng con.
Cho đến buổi sáng hôm ấy.
Mưa lất phất. Bầu trời phủ một màu xám chì. Tôi dắt con đi học như mọi ngày, đầu óc mụ mị trong cơn mưa phùn lất phất. Bất chợt, thằng bé níu tay tôi, giọng đầy ngạc nhiên:
“Mẹ ơi… sao bố lại mặc áo mưa màu xanh đứng kia?”
Tôi giật mình. Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn.
Giữa
dòng người lướt qua vội vã, tôi thoáng thấy một bóng dáng đàn ông đứng
nép dưới mái hiên đối diện, áo mưa màu xanh nhạt, mũ trùm kín đầu. Dáng
người ấy… quen thuộc đến khó tin. Cao vừa tầm, dáng đứng hơi lệch về một
bên, như dáng anh lúc còn sống, mỗi lần đứng lâu một chỗ.
Tôi đứng chết trân.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
Chân tay bủn rủn.
Không, không thể nào. Anh đã chết rồi. Tôi tự nhủ như vậy, kéo con đi nhanh, không dám ngoái đầu lại.

Nhưng từ hôm đó, mọi thứ bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Bất
kể tôi đi đâu — đón con, đi chợ, thậm chí là đến chùa — tôi luôn có cảm
giác bị dõi theo. Mỗi lần ngẩng lên giữa đám đông, tôi lại bắt gặp bóng
áo mưa màu xanh lẫn vào dòng người, rồi biến mất như một cơn gió.
Con trai tôi cũng nhiều lần thì thầm: “Mẹ ơi, bố kìa…”
Càng lúc, tôi càng không thể tự dối lòng.
Tôi kể chuyện này cho Lan — cô bạn thân của tôi, cũng từng là bạn học cũ của chồng tôi. Lan nhìn tôi lo lắng:
“Cậu có chắc… là cậu không bị ám ảnh quá mức không? Đôi khi… người ta nhớ quá, sẽ sinh ra ảo giác.”
Tôi cười gượng. Chính tôi cũng từng nghĩ như vậy. Nhưng cảm giác… nó quá thật.
Không
chịu nổi nữa, tôi quyết định tìm đến anh Tín — người bạn thân nhất của
chồng tôi thuở còn sống. Tín đã nghỉ việc, mở một quán cà phê nhỏ ở
ngoại ô.
Khi gặp tôi, anh ta thoáng bối rối.
Nghe tôi kể, Tín ngồi thừ ra, gương mặt trắng bệch. Một lúc lâu sau, anh ta cúi đầu, thì thào:
“Chị ơi… Anh Vinh chưa chết.”
Tôi chết lặng.
Tín rót cho tôi cốc nước, tay run bần bật.
Sáu
năm trước, sau vụ tai nạn, Vinh bị thương rất nặng — gãy chân, chấn
thương cột sống, nhưng không chết. Thay vì thông báo sự thật, anh ta —
với sự giúp đỡ của một số người — làm giả giấy báo tử.
Anh ta cần trốn chạy.
Bởi ngoài khoản nợ cờ bạc lên đến gần nửa tỷ đồng lúc ấy, còn có một cô nhân tình người địa phương — đang mang thai.
Anh ta chọn cách giả chết, biến mất khỏi cuộc đời tôi và con.
Số tiền bảo hiểm và bồi thường tử vong mà công ty gửi về cho gia đình anh ta — chính là món tiền anh nhắm đến.
Sau
khi nhận được tiền, anh cùng người đàn bà kia trốn sang một quốc gia
khác, sống cuộc đời mới, để lại mẹ con tôi trong nỗi đau mất mát.
Tôi ngồi chết lặng. Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Cả những giọt nước mắt từng rơi cho anh suốt bao năm qua… hóa ra đều là vô nghĩa.
Tín nói, gần đây, Vinh quay về, lén lút theo dõi mẹ con tôi.
Có lẽ vì cắn rứt lương tâm.
Có lẽ vì một lý do nào khác.
Tôi ra về, lòng trống rỗng.
Đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt. Tôi nằm nghe tiếng mưa gõ nhịp trên mái hiên, lòng ngổn ngang hàng ngàn câu hỏi.
Vì sao?
Vì sao anh có thể nhẫn tâm đến vậy?
Tôi nhìn con trai ngủ say, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mấp máy gọi “bố”… mà tim tôi như vỡ ra từng mảnh.
Không. Tôi không thể để anh ta lẩn trốn mãi.
Tôi quyết định tìm anh ta.
Ba ngày sau, tôi dàn dựng một cái bẫy.
Tôi giả vờ rao bán căn nhà đang ở, đăng tin trên mạng kèm theo vài chi tiết cá nhân chỉ người thân mới biết. Nếu Vinh còn quanh quẩn đâu đây, chắc chắn anh ta sẽ xuất hiện.
Đúng như tôi dự đoán.
Chiều
hôm đó, trong buổi chiều xám xịt mưa phùn, có một người đàn ông lặng lẽ
đứng trước cổng nhà, chiếc áo mưa xanh nhạt sũng nước.
ôi ra mở cửa.
Anh ta ngẩng đầu lên. Dưới vành nón, là gương mặt tôi không thể nào quên — dù đã tiều tụy, già đi rất nhiều, nhưng từng đường nét vẫn còn đó.
Anh đứng đó, câm lặng, ánh mắt đầy van lơn.
Tôi không nói một lời, chỉ lặng lẽ lùi bước, nhường đường cho anh bước vào nhà.
Bên trong, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Anh ta mở miệng trước:
“Anh xin lỗi… Anh sai rồi.”
Tôi nhìn anh ta. Không khóc. Không hét.
Chỉ có một nụ cười nhạt nhòa trên môi:
“Sai? Anh biết không… sáu năm qua, tôi và con sống trong địa ngục. Mỗi đêm thằng bé hỏi ‘Bố đâu rồi?’, tôi phải nói dối, phải dỗ dành. Còn anh? Anh ở đâu? Trong vòng tay một người đàn bà khác, ấm áp, hạnh phúc?”
Anh ta cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.
“Anh quay về để làm gì?” tôi lạnh lùng hỏi. “Muốn xin lỗi? Hay muốn lấy thêm gì từ tôi?”
Anh lắp bắp:
“Anh chỉ muốn… nhìn con một lần. Chỉ vậy thôi.”
Tôi bật cười chua chát.
Nhưng rồi, tôi nhìn thấy một điều trong mắt anh: sự trống rỗng. Một kẻ chạy trốn cả đời, đến cuối cùng cũng chỉ còn lại hai bàn tay trắng, và một trái tim mục rữa.
Tôi đứng dậy, chỉ thẳng ra cổng:
“Đi đi. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.”
Anh ta chần chừ giây lát, rồi quay lưng bước đi, lầm lũi như một bóng ma.
Mưa vẫn rơi tầm tã.
Tôi đứng nhìn theo, lòng nặng trĩu.
Tối đó, tôi ngồi ôm con, kể cho nó nghe một câu chuyện cổ tích về một người cha đã rời xa nhưng vẫn luôn dõi theo con mình.
Không phải để tha thứ cho kẻ phản bội.
Mà để giữ cho tâm hồn đứa trẻ được nguyên vẹn, trong trẻo.
Một vài sự thật… đôi khi, tốt hơn hết là mãi mãi được chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
