Ngày năng nón/g lên tới 38 độ, gần 12h giờ trưa chú Tuyền vẫn cố gắng giao nốt đơn 2 bát bún 100k để kịp vào viện ch/ăm vợ trong viện...nhưng lúc gọi điện giao hàng thì liên tục thuê bao...

 

Ngày năng nón/g lên tới 38 độ, gần 12h giờ trưa chú Tuyền vẫn cố gắng giao nốt đơn 2 bát bún 100k để kịp vào viện ch/ăm vợ trong viện...nhưng lúc gọi điện giao hàng thì liên tục thuê bao...



 Trưa Hà Nội, cái nắng oi nồng như muốn thiêu đốt mọi thứ. Nhiệt độ ngoài trời đã lên tới 38 độ, đường nhựa bốc hơi hầm hập. Giữa dòng xe cộ đông đúc, chú Tuyền – một người đàn ông ngoài 50, dáng người gầy gò, làn da sạm nắng – vẫn miệt mài chạy chiếc xe máy cũ kỹ để giao đơn bún cuối cùng trước khi vào viện chăm vợ.


Đơn hàng chỉ là hai bát bún giá 100 nghìn đồng, nhưng với chú, số tiền đó quý giá biết bao – đủ để mua cho vợ hộp sữa và vài liều thuốc. Vợ chú bị ung thư, nằm viện đã gần hai tháng. Mỗi đồng kiếm được đều là mồ hôi, là nỗ lực không mỏi của người chồng già.

Gần 12 giờ trưa, chú đến địa chỉ đặt hàng, gọi điện cho khách nhưng… thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Chú đứng chờ bên lề đường, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Mười phút, rồi hai mươi phút trôi qua…

Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng đổ chuông. Chú thở phào, hy vọng. Nhưng rồi tim chú chùng xuống khi nghe giọng lạnh lùng:

– Ơ, tôi không có nhu cầu ăn nữa. Tôi bận rồi. Bye.

Tút… tút…

Chú Tuyền đứng chết lặng, tay vẫn cầm hai hộp bún nóng hổi. Đôi chân rã rời, chú ngồi gục xuống bên lề đường, tựa lưng vào cột điện. Mồ hôi nhỏ giọt xuống má, hòa lẫn cùng nước mắt.

“Tiền thì không có… hàng thì bị bom… Giờ biết lấy gì mua thuốc cho bà ấy đây…”

Ngay lúc ấy, một chiếc ô tô dừng lại gần chỗ chú. Một người phụ nữ  mặc áo sơ mi trắng, đeo kính bước xuống, nhìn chú một lúc lâu rồi tiến đến:

– Chú ơi, chú không sao chứ?

Chú Tuyền vội gượng dậy, lắc đầu cười trừ:

– Không sao, cô ạ… Chú chỉ hơi mệt chút thôi…

Người phụ nữ nhìn hai hộp bún, chợt hỏi:

– Bún đó còn nóng không chú?

– À… còn nóng… nhưng khách bom hàng rồi…

– Vậy… cháu xin mua lại nhé. Bao nhiêu tiền?

Chú ngẩng lên, ngập ngừng:

– 100 nghìn… nhưng thôi cô ạ, cháu ăn thì chú cho luôn. Chứ chú cũng chẳng biết làm gì nữa…

Người phụ nữ không nói gì, mở túi, rút ra một tờ 500 nghìn đưa cho chú:

– Cháu không chỉ mua bún, mà muốn giúp chú một chút. Trưa nắng như thế này, chú đừng để mình kiệt sức quá… Giữ lấy để chăm bác gái nhé.

Chú Tuyền sững người. Miệng lắp bắp không nói thành lời. Người phụ nữ chỉ cười nhẹ, rồi nhanh chóng bước lên xe. Khi chiếc ô tô rời đi, chú vẫn còn đứng ngẩn ngơ nhìn theo, nước mắt lại lăn dài – lần này không phải vì tủi thân, mà vì cảm động.


Chiều hôm đó, trong phòng bệnh, chú Tuyền cầm tay vợ, kể lại chuyện lúc trưa bằng giọng run run. Vợ chú cười, gương mặt gầy gò ánh lên chút hy vọng:

– Trên đời này… vẫn còn nhiều người tốt lắm ông nhỉ…

– Ừ… Chỉ cần mình không buông bỏ… điều kỳ diệu rồi cũng sẽ đến…

Và điều kỳ diệu thật sự đã đến – ngày hôm sau, người phụ nữ hôm ấy quay lại bệnh viện. Hóa ra cô là giám đốc một tổ chức từ thiện. Từ câu chuyện của chú, cô đã đứng ra kêu gọi hỗ trợ cho cả hai vợ chồng – một hành trình mới bắt đầu, từ chính hai bát bún giữa trưa hè. 

 

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''