"Ai mà nuô/i nó nổi, tốt nhất cho vào trạ/i trẻ m/ồ cô/i. Còn mẹ muốn nuôi nó thì đưa xuống bếp mà ở!”
“Ai mà nuôi nó nổi, tốt nhất cho vào trại trẻ mồ côi… Còn mẹ muốn nuôi nó thì đưa xuống bếp mà ở!” – tiếng người đàn ông cất lên lạnh lẽo trong phòng khách căn nhà cũ kỹ.
Bé T – cô bé 9 tuổi, đứng run run sau cánh cửa, hai bàn tay nhỏ siết chặt vào vạt áo. Bố mẹ em vừa mất vì tai nạn giao thông chỉ ba tháng trước. Từ ngày ấy, ngôi nhà tràn ngập tiếng cười giờ chỉ còn lại bàn thờ nghi ngút khói và những giấc mơ úa màu nước mắt.
Mỗi chiều tan học, T lại lặng lẽ đứng trước bàn thờ bố mẹ, chắp tay vái, đôi mắt đỏ hoe. Em chẳng hiểu sao mình lại thành người thừa, sao ai cũng xua đuổi, gạt bỏ em như một cục nợ.
Bà
nội – năm nay đã gần 80 – vừa lưng còng vừa yếu, vẫn muốn mang T về
nuôi. Nhưng cả họ hàng đều phản đối. Các bác, các cô, ai cũng nói bà già
rồi, nuôi thân còn chưa xong, nuôi cháu làm gì. Họ thì chẳng ai muốn
nhận nuôi, chỉ muốn nhanh chóng bán căn nhà của bố mẹ T để chia nhau số
tiền ít ỏi, mặc cho em không còn nơi nương tựa.
Nhưng bà nhất quyết không đồng ý.
–
“Còn bà còn sống, không ai được bán nhà bố mẹ nó! Ai không nuôi thì
thôi, để bà nuôi,” – bà nói mà mắt ươn ướt, tay run run đỡ lấy T đang
nép vào người mình.
Từ hôm đó, hai bà cháu dọn xuống căn bếp nhỏ phía sau nhà. Không giường, không quạt, chỉ có một tấm phản cũ và một cái chăn mỏng. Bữa cơm đạm bạc là rau luộc, cháo trắng, đôi lúc có bát trứng kho do hàng xóm thương tình cho thêm. Nhưng ở đó, có tình thương – điều mà cả căn nhà lớn kia chẳng còn.
Đi học, T lặng lẽ, ít nói. Trưa cũng không dám về nhà vì sợ người lớn mắng chửi. Em hay lang thang ở sân trường, ngồi ở gốc cây bàng, ôm cặp ngủ gà gật.
Cho đến một ngày, cô Xuân – giáo viên mới chuyển về dạy – vô tình bắt gặp em ngồi co ro một mình.
– “Sao con không về nhà?”
T cúi mặt. Lâu lắm rồi, em mới nghe một giọng nói nhẹ nhàng đến vậy.
– “Con… không có nhà để về…”
Nghe hết câu chuyện, cô Xuân lặng người. Cô chưa có con, lại sống một mình trong khu tập thể nhỏ. Từ hôm đó, cứ trưa là cô mang cho T một hộp cơm nhỏ. Khi thì trứng chiên, khi thì canh thịt. Cô không nói nhiều, chỉ ngồi cạnh, lấy tay vuốt tóc em rồi lặng lẽ mỉm cười.
Một buổi chiều, sau buổi họp phụ huynh, cô Xuân mạnh dạn tìm đến bà nội T.
– “Cháu xin phép được đón bé T về nhà cháu vào ban ngày, chăm sóc và kèm học. Tối cháu sẽ đưa về cho bà. Cháu không có con, nhưng cháu nghĩ… mình có thể là người đồng hành với bé.”
Bà nội nhìn cô giáo trẻ mà rưng rưng. Không ai trong họ hàng muốn nuôi T, nhưng một người dưng lại dang tay ôm lấy đứa trẻ mồ côi không một chút do dự.
T từ đó học tốt hơn, cười nhiều hơn. Em vẫn ngủ với bà dưới bếp, nhưng mỗi ngày đều có cơm ngon, có sách vở mới, và quan trọng nhất: có người lắng nghe em, yêu thương em.
Căn bếp nhỏ ấy, bỗng ấm áp đến lạ thường.
Bởi vì có một cô bé mồ côi…
Và một người mẹ không sinh ra em, nhưng đã chọn yêu em như con ruột của mình
