Tưởng vợ hiếu thảo chăm cha già, nào ngờ tôi sụp đổ hoàn toàn khi một chiều về nhà sớm và phát hiện ra sự thật ki-nh ho-àng…

 

Cuộc sống của tôi, những tưởng sẽ trôi qua êm đềm trong vòng tay của gia đình nhỏ. Tôi là một người đàn ông thành đạt, có một công việc ổn định, một người vợ hiền thục và một căn nhà khang trang ở thành phố. Cha tôi, một người đàn ông cả đời lam lũ vì con cái, nay đã già yếu, sống cùng vợ chồng tôi. Tôi tin tưởng vợ mình tuyệt đối, tin rằng cô ấy sẽ chăm sóc cha tôi chu đáo, sẽ yêu thương cha tôi như cha đẻ của mình. Tôi mải mê với công việc, với những mối quan hệ xã giao, mà không hề để ý đến những gì đang diễn ra trong chính ngôi nhà của mình.

 

Tôi tin rằng mình đã sắp xếp mọi thứ một cách hoàn hảo. Tôi đi làm từ sáng sớm đến tối muộn, mang về cho gia đình một cuộc sống sung túc. Tôi nghĩ rằng, chỉ cần có tiền bạc, thì mọi thứ khác sẽ tự khắc ổn thỏa. Tôi đã quá vô tâm, quá chủ quan, và tôi đã phải trả giá đắt cho sự vô tâm ấy.

Vợ tôi, Hoa, là một người phụ nữ xinh đẹp, khéo léo trong giao tiếp. Cô ấy luôn tỏ ra là một người con dâu hiếu thảo, một người vợ đảm đang trước mặt tôi và mọi người. Cô ấy thường xuyên nấu những món ăn ngon, chăm sóc nhà cửa tươm tất. Tôi chưa bao giờ nghi ngờ về tình yêu và sự tận tâm của cô ấy dành cho gia đình.

Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy là một sự thật phũ phàng, một bí mật mà tôi không bao giờ ngờ tới. Trong mắt vợ tôi, cha tôi không phải là một người thân, mà là một gánh nặng. Một gánh nặng mà cô ấy phải gánh vác, một gánh nặng mà cô ấy muốn vứt bỏ.

Cha tôi là một người hiền lành, chất phác. Ông cả đời gắn bó với mảnh đất quê hương, với ruộng đồng. Khi mẹ tôi mất, tôi đã đón ông lên thành phố sống cùng để tiện bề chăm sóc. Tôi muốn ông được an hưởng tuổi già, được sống những ngày tháng cuối đời trong sự bình yên và hạnh phúc.

Thế nhưng, ông không hề được sống trong sự bình yên đó. Ngược lại, cuộc sống của ông ở thành phố lại là chuỗi ngày đầy tủi nhục và đau khổ. Vợ tôi coi cha tôi như một người giúp việc không công. Cô ấy bắt ông làm mọi việc nhà, từ quét dọn, lau chùi đến rửa bát, nấu cơm. Dù cha tôi đã già yếu, sức khỏe không còn như trước, cô ấy vẫn không hề thương xót.

Tôi nhớ có lần, cha tôi gọi điện thoại cho tôi, giọng ông yếu ớt: “Con ơi, bố mệt quá.” Tôi hỏi ông có sao không, ông chỉ nói không sao, chỉ là hơi yếu một chút. Tôi đã không để ý đến những lời nói đó của ông. Tôi nghĩ rằng, đó chỉ là những lời than vãn thông thường của người già.

Những bữa cơm, tôi không hề biết rằng, cha tôi chỉ được ăn cơm thừa, canh cặn. Vợ tôi sẽ dọn những món ăn ngon ra cho tôi và cô ấy, còn cha tôi thì bị bỏ mặc, phải tự mình lo liệu. Ông ăn những gì còn lại, những gì mà chúng tôi đã bỏ đi. Một người cha cả đời hy sinh vì con cái, giờ đây lại phải sống trong cảnh tủi nhục như vậy.

Tôi vẫn tiếp tục đi làm, vẫn tiếp tục tin tưởng vợ mình. Tôi không hề biết rằng, cha tôi đang phải chịu đựng những gì. Tôi không hề biết rằng, cuộc sống của ông ở thành phố lại là một địa ngục. Tôi đã quá bận rộn với công việc, quá tin tưởng vào lời nói dối của vợ, để rồi bỏ mặc người cha già yếu của mình.

Một buổi chiều, tôi về nhà sớm hơn thường lệ. Khi tôi mở cửa, một cảnh tượng đập vào mắt tôi khiến tôi chết lặng. Cha tôi đang ngồi trên sàn nhà, gầy gò, xanh xao. Ông đang cố gắng lau dọn nhà cửa, tay ông run rẩy. Trên bàn ăn, là những món ăn thừa đã nguội lạnh. Tôi nhìn thấy đôi mắt ông đỏ hoe, đầy sự mệt mỏi và tủi nhục.

Tôi hỏi ông có sao không, ông chỉ lắc đầu, không nói một lời nào. Tôi nhìn sang vợ tôi, cô ấy đang ngồi xem tivi, không chút quan tâm đến cha tôi. Một nỗi nghi ngờ lớn dần trong lòng tôi. Tôi bắt đầu nhớ lại những lần cha tôi gọi điện, những lần ông than mệt. Tôi bắt đầu nhớ lại thái độ lạnh nhạt của vợ tôi đối với cha tôi.
Tôi quyết định tìm hiểu rõ sự thật. Tôi nói chuyện với hàng xóm, với những người quen biết. Và rồi, sự thật phũ phàng dần được phơi bày. Họ kể cho tôi nghe về những gì mà vợ tôi đã làm với cha tôi. Họ kể về những lần cha tôi phải làm việc nhà, phải ăn cơm thừa. Họ kể về những lần cha tôi bị vợ tôi mắng nhiếc, coi thường.

Mỗi lời họ nói ra như một nhát dao đâm vào tim tôi. Tôi cảm thấy mình thật tồi tệ, thật đáng khinh bỉ. Tôi đã quá vô tâm, quá mù quáng. Tôi đã để người cha già yếu của mình phải chịu đựng những tủi nhục như vậy.

Ngay sau đó, cha tôi kiệt sức và phải nhập viện. Ông bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng, và tinh thần ông cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Tôi ngồi bên giường bệnh của cha, nhìn khuôn mặt gầy gò, xanh xao của ông, lòng tôi quặn thắt. Nước mắt tôi lăn dài trên má. Tôi tự trách mình đã quá vô tâm, quá ích kỷ.

Tôi nói lời xin lỗi cha, xin lỗi vì đã không nhận ra những gì ông đã phải chịu đựng. Cha tôi nhìn tôi, ánh mắt ông đầy sự bao dung. Ông nắm chặt tay tôi, giọng ông yếu ớt: “Con trai à, con đừng buồn. Bố không sao đâu.”

Cú sốc ấy khiến tôi bừng tỉnh. Tôi nhận ra rằng, tiền bạc, địa vị, thành công, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi tôi đã đánh mất đi những giá trị cốt lõi của cuộc sống: tình yêu thương gia đình, sự hiếu thảo với cha mẹ. Tôi nhận ra rằng, tôi đã sai lầm khi đặt sự nghiệp lên trên tất cả.

Tôi quyết định dọn ra sống với cha. Tôi muốn tự tay chăm sóc ông, muốn bù đắp cho ông những gì tôi đã bỏ lỡ. Tôi muốn ông được an hưởng tuổi già, được sống những ngày tháng cuối đời trong sự bình yên và hạnh phúc.

Khi tôi nói chuyện với vợ tôi, cô ấy không hề tỏ ra hối hận. Cô ấy vẫn lạnh lùng, và nói rằng tôi đang làm quá mọi chuyện. Tôi nhìn cô ấy, và nhận ra rằng, chúng tôi không còn có thể sống chung với nhau được nữa. Tôi không thể tiếp tục sống với một người phụ nữ không có lòng nhân ái, không có sự tôn trọng đối với người già.

Tôi quyết định ly hôn. Cuộc ly hôn diễn ra trong hòa bình, không tranh chấp. Tôi không đòi hỏi bất cứ thứ gì. Tôi chỉ muốn giải thoát cho cả hai, và muốn tìm lại sự bình yên cho cha tôi, và cho chính bản thân tôi.

Sau ly hôn, tôi và cha tôi chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn, giản dị hơn. Tôi không còn sống trong sự xa hoa, không còn mải mê với công việc như trước nữa. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho cha, cho những sở thích của mình. Tôi học cách nấu ăn, học cách chăm sóc người già. Tôi tự tay làm mọi việc, từ quét dọn, nấu cơm đến giặt giũ quần áo cho cha.

Cuộc sống của chúng tôi giản dị hơn, nhưng lại hạnh phúc hơn rất nhiều. Tôi và cha tôi thường xuyên trò chuyện với nhau, chia sẻ những câu chuyện trong cuộc sống. Ông kể cho tôi nghe về những kỷ niệm cũ, về cuộc sống ở quê. Tôi lắng nghe ông, và cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Tôi thấy cha tôi khỏe mạnh hơn, tinh thần ông cũng tốt hơn. Ông không còn gầy gò, xanh xao như trước nữa. Ông cười nhiều hơn, và ánh mắt ông cũng rạng rỡ hơn. Nhìn thấy cha tôi vui vẻ, lòng tôi cũng hạnh phúc vô cùng.
Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở tiền bạc, không nằm ở địa vị, mà nằm ở tình yêu thương, ở sự sẻ chia, ở sự kết nối giữa những người thân yêu. Tôi đã tìm thấy được hạnh phúc đích thực của mình, một hạnh phúc mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Tôi vẫn tiếp tục làm việc, nhưng không còn mù quáng chạy theo danh vọng nữa. Tôi biết cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống. Tôi dành thời gian cho những người thân yêu, cho những sở thích của mình. Tôi học cách sống chậm lại, học cách tận hưởng những điều giản dị trong cuộc sống.

Tôi thường xuyên đưa cha tôi đi dạo công viên, đưa ông đi thăm bạn bè cũ. Ông kể cho tôi nghe về những điều ông đã trải qua, về những bài học mà ông đã học được. Tôi lắng nghe ông, và cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều.

Tôi nhận ra rằng, cha tôi không chỉ là người sinh ra tôi, mà ông còn là người thầy vĩ đại nhất của tôi. Ông đã dạy cho tôi về lòng nhân ái, về sự kiên cường, và về giá trị của tình yêu thương gia đình.

Tôi không còn hận vợ cũ nữa. Tôi đã tha thứ cho cô ấy. Tôi chỉ mong cô ấy sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình, và sẽ học được những bài học quý giá từ những sai lầm của mình.

Cuộc sống của tôi giờ đây bình yên hơn. Tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa. Tôi có một người cha yêu thương, một cuộc sống giản dị, nhưng đầy ý nghĩa. Tôi biết rằng, mình đã làm điều đúng đắn. Tôi đã chuộc lại những lỗi lầm của mình, và tôi đã tìm thấy được hạnh phúc đích thực.

Tôi vẫn thường xuyên nghĩ về những ngày tháng cha tôi phải chịu đựng sự tủi nhục. Nỗi ân hận vẫn còn đó, nhưng nó không còn gặm nhấm tôi mỗi ngày nữa. Nó trở thành một lời nhắc nhở, một bài học quý giá cho tôi.

Tôi sẽ luôn trân trọng những gì mình đang có, và sẽ luôn cố gắng là một người con hiếu thảo, một người cha tốt. Bởi vì, đó chính là những giá trị làm nên một con người, làm nên một cuộc đời.

Tôi tin rằng, dù cuộc đời có khó khăn đến đâu, dù có bao nhiêu thất bại, chúng ta vẫn có thể đứng lên, vẫn có thể làm lại. Và điều quan trọng nhất, là chúng ta phải luôn tin vào bản thân mình, và luôn trân trọng những gì mình đang có. Bởi vì, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình.

Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, tôi nhìn thấy cha tôi cười, nhìn thấy ông khỏe mạnh, lòng tôi lại tràn ngập niềm vui. Tôi biết rằng, mình đã tìm thấy được bình yên trong tâm hồn, sự giải thoát từ nỗi ân hận. Và tôi biết rằng, đó là hạnh phúc đích thực, một hạnh phúc mà tiền bạc không thể nào mua được.

Tôi sẽ tiếp tục sống một cuộc đời có ý nghĩa, để không phụ lòng tin của cha tôi, và để luôn trân trọng những gì mình đang có. Bởi vì, tình yêu thương gia đình, đó chính là điều quý giá nhất trong cuộc đời này.

Tôi đã từng mất đi rất nhiều, nhưng tôi cũng đã tìm lại được rất nhiều. Tôi đã tìm lại được tình cha con, tìm lại được sự bình yên, và tìm lại được chính bản thân mình.

Và tôi biết rằng, hành trình tìm kiếm hạnh phúc của tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi sẽ luôn cố gắng học hỏi, cố gắng hoàn thiện bản thân, để trở thành một người tốt hơn mỗi ngày.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''