Tôi mang b/ầu 7 tháng vượt mặt mẹ chồng vẫn sai xách thùng nước 20l, lúc đó tôi không ngờ, đằng sau hành động này của mẹ chồng là â/m m/ưu không tưởng...
Tôi mang b/ầu 7 tháng vượt mặt mẹ chồng vẫn sai xách thùng nước 20l, lúc đó tôi không ngờ, đằng sau hành động này của mẹ chồng là â/m m/ưu không tưởng...
Những
lúc ấy, bà Lan chẳng những không thông cảm mà còn quay ra giận dỗi, mặt
mày cau có: “Ngày xưa mẹ mang bầu bố nó, việc gì cũng làm được, có ai
hầu hạ đâu! Đàn bà bầu bì chứ có phải bệnh tật gì mà yếu đuối thế!” Tôi
chỉ biết cúi đầu, im lặng, không muốn làm căng thẳng. Nhưng điều khiến
tôi khó chịu nhất là thói quen của bà sau mỗi lần cãi vã: bà hầm hầm đi
vào phòng, lấy điện thoại, soạn một bài dài than thở về “con dâu lười
biếng, không biết điều” rồi đăng lên Facebook. Những bài viết ấy thu hút
hàng chục lượt bình luận từ bạn bè, họ hàng, ai cũng tỏ ra thương cảm
cho bà, còn tôi bị mang tiếng là con dâu bất hiếu.
Chồng tôi, Tuấn, đi công tác xa, chỉ gọi về an ủi qua điện thoại. Anh bảo tôi cố nhịn mẹ, vì bà vốn khó tính. Tôi cắn răng chịu đựng, nghĩ rằng chỉ cần vài tháng nữa sinh con xong, mọi thứ sẽ dễ thở hơn. Nhưng một đêm, khi tôi vô tình lướt Facebook, tôi thấy bài viết mới của mẹ chồng: “Con dâu chỉ biết nằm ì, việc nhà không động tay, chắc tưởng mình là bà hoàng!” Kèm theo là bức ảnh chụp tôi đang ngồi nghỉ trên ghế, bụng bầu lộ rõ. Tôi sững sờ, cảm giác nhục nhã trào dâng. Nhưng điều khiến tôi lạnh người là một bình luận từ một người lạ: “Bà thông gia ơi, cứ để cô ta tự lộ bản chất, rồi mình tính tiếp!”
Tôi bắt đầu nghi ngờ. Tại sao một người lạ lại gọi mẹ chồng tôi là “thông gia”? Tôi âm thầm nhờ em gái, một người rành công nghệ, tìm hiểu về tài khoản đó. Kết quả khiến tôi chết lặng: tài khoản kia thuộc về bà Hoa, mẹ của Thảo – cô bạn gái cũ của Tuấn. Hóa ra, bà Lan và bà Hoa vẫn giữ liên lạc, và không chỉ thế, họ đang âm mưu để khiến tôi mang tiếng xấu, từ đó ép Tuấn ly hôn tôi và quay lại với Thảo.
Tôi
lục lại những tin nhắn cũ trong máy Tuấn khi anh để quên điện thoại ở
nhà. Trong đó, tôi phát hiện một đoạn chat giữa anh và Thảo, từ vài
tháng trước, khi tôi vừa mang bầu. Thảo liên tục nhắn tin trách Tuấn
“phụ tình”, nói rằng cô ấy mới là người phù hợp với anh. Đáng sợ hơn, mẹ
chồng tôi đã chủ động liên lạc với Thảo, hứa sẽ “dọn đường” để cô ta
quay lại với Tuấn, đổi lại bà Hoa sẽ chia cho bà một khoản tiền lớn từ
gia đình giàu có của mình. Những bài đăng trên Facebook, những lần bắt
tôi làm việc nặng, hóa ra đều là kế hoạch để bôi nhọ tôi, khiến tôi kiệt
sức, thậm chí có thể gây nguy hiểm cho thai nhi, tạo cớ để gia đình
chồng khinh thường và đuổi tôi đi.
Tôi lặng lẽ thu thập bằng chứng – tin nhắn, bình luận, và cả đoạn ghi âm cuộc gọi giữa mẹ chồng tôi và bà Hoa mà em gái tôi giúp lấy được. Khi Tuấn trở về, tôi đặt tất cả trước mặt anh. Anh sốc nặng, không tin mẹ mình lại có thể làm vậy. Nhưng khi đối chất, bà Lan chỉ cúi đầu, thừa nhận mọi thứ. Bà nói bà làm vậy vì nghĩ Thảo “xứng đáng hơn” với con trai bà, và vì món tiền bà Hoa hứa hẹn. Tuấn cắt đứt liên lạc với Thảo, yêu cầu mẹ xin lỗi tôi, nhưng tôi biết, vết thương trong lòng đã quá sâu.
Tôi
ôm bụng bầu, nhìn ra cửa sổ, tự nhủ rằng dù thế nào, tôi sẽ bảo vệ con
mình, và không bao giờ để bất kỳ âm mưu nào phá hủy hạnh phúc của chúng
tôi nữa.
