Suốt 2 năm chung sống, tôi không dám gửi 1 đồng nào cho bố mẹ vì vợ quản chặt từng li từng tí, đến tận lúc mẹ tôi bị ốm li:ệt giường, vợ mới lái ô tô về thăm nhưng rồi đến lúc chia đất, không thể ngờ được...

 

Suốt 2 năm chung sống, tôi không dám gửi 1 đồng nào cho bố mẹ vì vợ quản chặt từng li từng tí, đến tận lúc mẹ tôi bị ốm li:ệt giường, vợ mới lái ô tô về thăm nhưng rồi đến lúc chia đất, không thể ngờ được...



 Tôi là con trai duy nhất trong nhà. Vợ tôi làm kế toán, giỏi giữ tiền, giỏi đến mức đến cả lương của tôi cũng bị cô ấy kiểm soát như sổ công quỹ. Mỗi tháng đi làm về, tôi được phát “tiền tiêu vặt” như học sinh tiểu học.

Hai năm chung sống, tôi không dám gửi nổi một đồng về quê cho bố mẹ. Mỗi lần nhắc đến, vợ tôi lại dỗi:

“Lương 13 triệu, nuôi con, đóng học, thuê nhà, ăn uống chưa đủ lại còn đòi gửi về quê à? Ở đó có làm ra đồng nào cho anh chưa?”

Tôi chỉ biết im lặng.

Mẹ tôi thi thoảng gọi lên, giọng vẫn nhẹ như sợ làm phiền:

“Có sao đâu con, mẹ với bố còn trồng rau được, đừng lo.”


Nhưng rồi mẹ tôi đổ bệnh, liệt nửa người vì tai biến. Lúc đó, tôi chỉ biết năn nỉ vợ:

“Về quê thăm mẹ đi. Anh sẽ về một mình cũng được…”

Không biết vì thương hại hay sợ người ngoài dị nghị, vợ tôi lái ô tô đưa tôi về quê, như một cuộc ‘ban ơn’.

Về đến nơi, cô ấy mặt lạnh như tiền, đứng cách xa giường mẹ tôi một đoạn, không thắp nhang, không hỏi han, chỉ nói với tôi:

“Em đợi ngoài xe. Có gì gọi.”

Mẹ nằm một chỗ, tay vẫn run run tìm cái gì đó trong gối, đưa cho tôi:

“Mai cả nhà lên đông đủ… mẹ muốn chia đất chia nhà… kẻo lỡ đâu không kịp.”

Tôi nuốt nước mắt. Mẹ tôi nghèo nhưng miếng đất mặt đường 6m, gần chợ, giá đã lên đến hơn 5 tỷ đồng.

Hôm sau, họ hàng, anh chị em tụ tập đầy đủ.

Mẹ tôi chỉ vào từng người, chia phần đất rõ ràng. Ai cũng gật đầu cảm động, không tranh chấp.

Đến lượt tôi, mẹ bất ngờ rút ra một cuốn sổ đỏ — không phải đất đang ở, mà là lô đất khác cách đó 1km, còn mới toanh.

Cả nhà ngạc nhiên. Tôi ngơ ngác. Mẹ nói:

“Cái này là mẹ mua từ tiền tiết kiệm lúc còn khỏe. Định bụng để lại cho con út. Nhưng giờ… mẹ đổi ý.”

Mẹ chỉ thẳng tay về phía vợ tôi:

“Con dâu, lại đây.”

Vợ tôi bước tới, có chút tự tin — tưởng mẹ chồng thương mình, ai ngờ…

“Cô có biết suốt 2 năm thằng T. không dám gửi một đồng cho tôi vì sợ cô mắng không? Tôi nằm liệt giường, cô mới chịu về, đứng như người ngoài. Cô coi tôi không ra gì thì đừng hòng nhận gì từ tôi.”

Rồi bà quay sang tôi, nghẹn ngào:

“Tôi vẫn để lại cho con. Nhưng không phải bây giờ. Khi nào cô ấy không còn là vợ con nữa — thì về đây lấy.”

Vợ tôi đứng chết trân. Mặt tái mét. Họ hàng xôn xao. Tôi không dám ngẩng đầu nhìn ai.

Sau hôm đó, vợ tôi thay đổi hoàn toàn thái độ, nấu nướng, hỏi thăm, đòi đưa mẹ lên Hà Nội chăm. Nhưng tôi biết — mẹ tôi không dễ mềm lòng thêm một lần nữa.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''