"Không có 300 triệu thì liệu mà nhận x/ác con bà"
Mùa hè năm đó, Nam – cậu bé 16 tuổi vừa kết thúc lớp 10 với thành tích học sinh giỏi toàn diện, đã năn nỉ bố mẹ cho đi làm thêm. Nhà nghèo, cha bị bệnh cột sống, mẹ quanh năm làm thuê trong xưởng may, gánh nặng cơm áo đè lên đôi vai gầy guộc của cả gia đình. Nam không đành lòng nhìn bố mẹ vất vả nên đã xin đi làm hè để kiếm chút tiền phụ giúp.
Một
người quen trong xóm – gã tên Tuấn – giới thiệu công việc “làm kho hàng
lương cao” ở biên giới. Gã bảo chỉ cần đi một tháng là có thể mang về
mười mấy triệu. Nghe thấy vậy, Nam háo hức lắm. Mẹ không đồng ý, nhưng
Nam năn nỉ:
“Con làm một tháng rồi về, có tiền mua sách, mua áo mới cho ba mẹ…”
Cuối cùng, mẹ đành gật đầu. Ai ngờ đó là khởi đầu cho cơn ác mộng không bao giờ tỉnh lại.
Nam cùng hai người bạn khác bị đưa sang Campuchia trái phép. Tại đó, các em bị giam lỏng, bị ép làm việc trong sòng bài trá hình, từ sáng đến đêm. Khi Nam phản kháng, không chịu nghe lời, cậu bị đánh đập, bỏ đói, rồi mất tích.
Vài ngày sau, một tin nhắn lạ được gửi đến gia đình:
“Muốn nhận lại tro cốt con, chuẩn bị 150 triệu.”
Kèm theo đó là ảnh hũ tro cốt trắng với dòng tên “Nguyễn Văn Nam – 2009-2025”.
Người
mẹ quỵ ngã. Người cha im lặng, nước mắt chảy trên khuôn mặt chai sạn vì
bệnh tật. Họ không tin nổi. Mới tháng trước còn ôm con ra xe, dặn dò
nhớ ăn uống, giờ đã phải gom góp từng đồng để “chuộc lại tro cốt”.
Cả
làng xóm quyên góp, người cho 50 ngàn, người bán tạ thóc, người cắm sổ
đỏ… Cuối cùng gom đủ 150 triệu. Ngày nhận lại tro con, mẹ Nam òa khóc
ngay khi mở cửa xe. Tay bà run rẩy ôm lấy hũ tro, gào lên:
“Con ơi… mẹ đây… Sao mẹ lại để con đi…”
Ai chứng kiến cũng không cầm được nước mắt. Một cậu bé học giỏi, ngoan ngoãn, chỉ vì quá thương cha mẹ mà bước vào bẫy của những kẻ buôn người vô lương tâm. Gia đình mất con. Cuộc đời cậu bé chấm dứt ở tuổi 16, mùa hè đầu tiên bước ra đời.
Ba ngày sau khi nhận hũ tro cốt từ người lạ, bà Hạnh – mẹ Nam – vẫn chưa thể tin con trai đã thật sự không còn. Mỗi ngày, bà ngồi lặng lẽ bên di ảnh Nam, ánh mắt như hóa đá. Người cha thì trở nên lặng lẽ, bỏ ăn, không nói một lời. Căn nhà nhỏ vốn đã nghèo, giờ càng thêm lạnh lẽo.
Thế rồi vào một buổi chiều, khi trời vừa đổ cơn mưa rào, một chiếc xe công an dừng trước cổng nhà. Một người mặc sắc phục bước xuống, theo sau là một cậu bé gầy gò, da rám nắng, đôi mắt đỏ hoe – chính là Nam.
Bà Hạnh ngỡ ngàng. Bà dụi mắt liên tục như không tin vào mắt mình.
— “Nam… con… có phải là con không?” – bà lắp bắp.
Nam lao vào lòng mẹ, òa khóc như một đứa trẻ:
— “Mẹ ơi, con còn sống! Con nhớ mẹ lắm!”
Người cha bước ra, lặng nhìn con trai một lúc lâu, rồi bật khóc nức nở. Cả xóm đổ về nhà bà Hạnh khi nghe tin Nam sống sót trở về, ai cũng ngỡ ngàng.
Hóa ra hũ tro cốt kia là giả. Một đường dây buôn người đã dàn dựng cảnh “tử vong” để moi tiền từ gia đình nạn nhân. Chúng dựng một hũ tro cốt giả, chụp ảnh, gửi tin nhắn với giọng điệu rùng rợn để đe dọa gia đình. Trong lúc ấy, Nam và vài đứa trẻ khác đã được lực lượng công an Việt Nam phối hợp với phía Campuchia giải cứu thành công trong một đợt truy quét bất ngờ tại một khu tổ hợp đánh bạc.
Cán bộ công an nói:
—
“Chúng tôi rất tiếc vì gia đình phải chịu tổn thất tinh thần và tiền
bạc như vậy. Nhưng điều quan trọng nhất là cháu Nam đã an toàn.”
Bà Hạnh ôm hũ tro giả vào lòng, bật cười trong nước mắt:
— “Không sao… chỉ cần con tôi còn sống… bao nhiêu tiền tôi cũng chịu…”
Từ hôm đó, hũ tro cốt vẫn được bà Hạnh giữ lại. Nhưng thay vì đặt lên bàn thờ, bà để nó trên kệ, dán lên một tờ giấy nhỏ: “Đây là thứ đánh đổi bằng nước mắt, nhưng cũng là dấu mốc của sự sống lại.”
Nam trở lại trường học sau gần hai tháng mất tích. Cậu trầm lặng hơn, chững chạc hơn, ánh mắt lúc nào cũng sâu thẳm. Nhưng điều không đổi là niềm tin mãnh liệt vào tri thức và lòng yêu thương gia đình.
Mùa hè năm ấy, cả nhà bà Hạnh không ai quên được. Một mùa hè đẫm nước mắt – nhưng kết thúc bằng phép màu.
