Mẹ bỏ đi biệt tích, bố lấy vợ 2 gửi lại tôi sống với bà hàng xóm từ năm 5t, sau 21 năm tôi vươn lên vị trí trưởng phòng, tới ngày tuyển lái xe riêng, tôi suýt ngã khỏi ghế khi thấy chiếc ảnh thẻ trong tập hồ sơ, ngay sáng hôm sau ông lái xe phải về quỳ gối trước b:àn th:ờ xin mẹ nuôi tôi tha thứ….

 

Khi tôi lên ba, mẹ bỏ đi, không một lời từ biệt. Hai năm sau, bố cũng rời làng lên thành phố làm việc, hứa sẽ gửi tiền về nuôi tôi. Ông để tôi lại cho bà hàng xóm, một người phụ nữ tốt bụng nhưng nghèo khó. Bố nói sẽ thường xuyên thăm tôi, nhưng chỉ bốn tháng sau, mọi liên lạc với bố đứt đoạn. Tôi lớn lên trong căn nhà đơn sơ của bà hàng xóm, không cha, không mẹ, chỉ có tình thương của bà. Hai mươi mốt năm trôi qua, tôi giờ đã 26 tuổi, mang trong lòng nỗi đau bị bỏ rơi nhưng cũng đầy quyết tâm vươn lên.

 

 

Nhờ nỗ lực học hành, tôi tốt nghiệp Đại học Bách Khoa với tấm bằng loại ưu. Sau hai năm đi làm, tôi được thăng chức trưởng phòng tại một công ty lớn ở thành phố. Cuộc sống dần ổn định, nhưng ký ức về bố vẫn là một vết thương chưa lành. Một ngày, công ty tuyển tài xế mới. Tôi nhận được một tập hồ sơ, và khi mở ra, tôi suýt ngã khỏi ghế. Bức ảnh thẻ dán trên hồ sơ là gương mặt bố – người đàn ông đã bỏ rơi tôi 21 năm trước. Đôi tay tôi run lên, lòng lẫn lộn giữa giận dữ và tò mò. Tôi quyết định nhận ông vào làm, muốn tìm hiểu lý do ông xuất hiện sau ngần ấy năm.

 

Ngày đầu tiên bố làm tài xế, ông lái xe chở tôi nhưng không hề nhận ra đứa con trai ngồi ghế sau. Tôi lặng lẽ quan sát, thấy ông gầy gò, tóc điểm bạc, khuôn mặt khắc khổ. Nước mắt tôi chực trào, nhưng tôi kìm lại, yêu cầu ông chở tôi về ngôi làng xưa – nơi căn nhà của bà hàng xóm, nơi tôi lớn lên. Khi xe dừng trước con đường quen thuộc, bố sững sờ, ánh mắt ông lạc đi như nhìn thấy quá khứ hiện về. Ông bước xuống, run run tiến vào căn nhà cũ. Nhưng khung cảnh đã đổi thay: bà hàng xóm đã qua đời vài năm trước, chỉ còn chiếc bàn thờ lạnh lẽo với di ảnh bà.

Bố quỵ xuống trước bàn thờ, ôm mặt khóc nức nở, liên tục xin lỗi: “Chị ơi, tôi có lỗi với chị, với thằng bé…” Rồi ông ngẩng lên, nhìn tôi đứng đó, và dường như nhận ra tất cả. “Con… con là Tâm, phải không?” – giọng ông nghẹn lại. Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ gật đầu, nước mắt rơi. Ông lao đến, quỳ trước tôi, nói trong tiếng nấc: “Bố xin lỗi, bố không xứng làm bố. Bố lên thành phố, nhưng cuộc sống khó khăn, rồi lấy vợ mới, không dám quay về vì sợ con hận…”

Tôi đứng đó, lòng đau như cắt. Bao năm oán trách bố, giờ tôi chỉ thấy xót xa. Tôi đỡ ông dậy, ôm chặt ông, khóc: “Con không hận bố nữa. Con chỉ muốn bố ở lại.” Từ hôm đó, tôi đưa bố về sống cùng, chăm sóc ông như cách bà hàng xóm từng chăm sóc tôi. Dù quá khứ không thể xóa nhòa, tôi chọn tha thứ, để hai bố con có cơ hội làm lại từ đầu.

 

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''