Bà mấ/t chưa tròn năm, ông đã vội vàng chuyển phòng ngủ đòi sang gần phòng đứa con dâu đã góa chồng, nào ngờ ngày giỗ hết ta/ng bàn thờ bà b/ốc ch/áy đùng đùng rồi l/ộ ra mẩu giấy..

 

Bà mấ/t chưa tròn năm, ông đã vội vàng chuyển phòng ngủ đòi sang gần phòng đứa con dâu đã góa chồng, nào ngờ ngày giỗ hết ta/ng bàn thờ bà b/ốc ch/áy đùng đùng rồi l/ộ ra mẩu giấy..

 


Bà mất chưa tròn năm. Tang chưa hết, vợ còn chưa nguôi trong trí nhớ của người đời, thì ông – người chồng tóc bạc – đã thản nhiên chuyển phòng ngủ. Không phải chuyển qua phòng con trai út, càng không phải về phòng khách cho tiện… mà là sang căn phòng sát bên cạnh của con dâu. Người đàn bà trẻ góa chồng từ lúc 29, mất chồng vì tai nạn giao thông đúng vào năm đầu cưới nhau.

Dòng họ xì xào, làng xóm bàn tán. Ai cũng nghĩ, nhưng không ai dám nói. Cô con dâu – Thu – vẫn giữ vẻ điềm đạm, lạnh nhạt với đời. Ông – gọi là “ông Lâm” – thì vẫn thản nhiên như thể chẳng có gì là lạ. “Sang gần để tiện chăm sóc nhau”, ông nói với họ hàng. Nhưng đêm đêm, ánh đèn phòng Thu vẫn hắt qua khe cửa đến tận khuya…

Rồi ngày giỗ bà đến. Cỗ bàn thịnh soạn, con cháu đông đủ. Ông ngồi đầu bàn, nói năng vui vẻ. Nhưng khi nhang vừa tàn, một tiếng “bụp” vang lên: bàn thờ bà bốc cháy. Không ai hiểu vì sao. Ngọn lửa không lớn, nhưng dữ dội. Khi người ta dập được, dưới lớp tro nhang là một mẩu giấy cháy dở, vắt ngang chân lư hương.

Một đứa cháu tò mò lượm lên. Những nét chữ mờ mờ hiện ra, như cố chống lại tro bụi:

“Nếu tôi chết mà chưa kịp nói, thì ông ấy… và Thu… chính họ đã phản bội tôi.”

Không khí đông cứng lại. Những đôi đũa rơi lộp bộp xuống mâm. Mặt ông Lâm tái mét. Thu buông chén nước, tay run bần bật.

Không ai nói gì. Nhưng từ đó, nhà ấy không còn tụ họp đông đủ mỗi dịp giỗ chạp nữa…

Mẩu giấy được giữ lại, ai đó lặng lẽ cất vào túi áo, không nói một lời. Nhưng từ sau hôm đó, người ta thấy ông Lâm thường ngồi lặng hàng giờ trước bàn thờ bà, ánh mắt trống rỗng. Ông không còn sang phòng bên cạnh nữa. Thu chuyển đi, chẳng báo trước. Người ta chỉ thấy chiếc vali kéo ra khỏi cổng trong một buổi chiều mưa âm u, rồi chẳng ai còn gặp lại cô ấy.

Năm sau, giỗ bà, chỉ còn vài mâm cơm đơn sơ. Ông ngồi một mình, đốt nhang, ánh mắt đỏ hoe. Ông lấy ra mẩu giấy đã được ép lại trong bọc nilon, lần đầu tiên cho người con trai cả xem. Người con trai lặng đi một lúc rồi hỏi:
“Ba biết chuyện này từ khi nào?”
Ông chỉ im lặng, châm thêm một que nhang nữa.

Ở quê, người ta vẫn kể lại câu chuyện ấy. Không còn nhắc đến lửa, đến mẩu giấy, mà chỉ thì thầm một điều:
“Có những điều đàn bà biết trước khi họ chết. Nhưng họ không nói, vì chờ lửa thay lời.”

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''