Chị Lan đẩy cửa phòng 1212, tay vẫn nắm chặt quai túi như đang bám vào một thứ gì đó cuối cùng còn sót lại.
Cánh cửa khép lại phía sau lưng.
Một tiếng “cạch” rất nhẹ.
Nhưng với chị… nó giống như một ranh giới vừa bị bước qua.
Việt đứng sau, quen thuộc, gần gũi, nhưng lại xa lạ đến mức chính chị cũng không hiểu vì sao mình lại có mặt ở đây. Anh vòng tay ôm eo chị, giọng thì thầm:
“Đừng lo. Anh chỉ đặt phòng có hai tiếng thôi.”
Chị bước vào trong, đặt túi xuống bàn, tháo áo khoác, treo lên ghế. Căn phòng không có gì đặc biệt—ga giường trắng, rèm cửa dày, mùi nước xịt phòng hơi nồng. Một nơi quá bình thường cho một việc lẽ ra không nên xảy ra.
Việt kéo rèm, ánh sáng bên ngoài bị cắt đứt.
“Em gầy đi rồi…” anh nói, tay vẫn giữ nhẹ vai chị.
Chị Lan khẽ gạt tay anh ra, ngồi xuống mép giường.
Ánh mắt chị nhìn vào khoảng không.
Không phải vì chị còn do dự.
Mà vì chị… đã mệt đến mức không muốn nghĩ nữa.
Mười hai năm thức dậy trước chồng, ngủ sau chồng, lo từng bữa ăn, từng hóa đơn, từng kỳ đóng học phí của con.
Mười hai năm, chị chưa từng nghĩ mình sẽ bước vào một căn phòng như thế này.
Việt ngồi xuống bên cạnh, cúi gần lại.
Mà để… tạm quên mình là ai.
phòng bên cạnh có tiếng động.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ.
Rồi một giọng phụ nữ trẻ cười khúc khích.
Một giọng đàn ông đáp lại.
Nhưng đủ để tim chị Lan dừng lại một nhịp.
“Em vào trước đi, anh gọi đồ ăn.”
Việt vẫn chưa nhận ra. Anh còn đang nói gì đó phía sau, nhưng chị không nghe rõ nữa. Mọi âm thanh như bị kéo xa, chỉ còn lại bức tường mỏng và những âm thanh từ bên kia vọng sang.
Đi về phía bức tường ngăn giữa hai phòng.
có tiếng giường dịch nhẹ.
Và giọng đàn ông mà chị đã quen suốt mười hai năm… giờ lại mang một sắc thái hoàn toàn khác.
Mà vì… mọi thứ trở nên quá rõ.
Chị nghĩ mình là người có lỗi.
Chị nghĩ mình đang phản bội.
Chị nghĩ mình là người đầu tiên bước sai.
Việt tiến lại gần, đặt tay lên vai chị.
Nhưng đủ khiến anh không hỏi thêm.
Cánh cửa phòng 1212 mở ra.
Chị Lan ngồi xuống giường.
Căn phòng trở nên im lặng.
Chỉ còn tiếng từ bên kia vọng sang.
Không phải để làm bằng chứng.
để chính mình không thể quay đầu.
Thời gian trôi chậm đến kỳ lạ.
Mỗi phút dài như một giờ.
Tiếng giọng anh Minh, nhẹ hơn, bình thường hơn:
Tiếng giày cao gót đi xa dần.
Cửa không khóa. Chị đẩy nhẹ. Cánh cửa mở ra. Anh Minh đang ngồi trên giường. Một mình. Còn vương lại mùi thuốc lá. Anh nhìn lên. Thấy chị. Cả người anh cứng lại.
“Lan…?”
Giọng anh lạc đi.
Chị đứng ở cửa.
Không bước vào.
Không tiến lại.
Chỉ nhìn.
Cái nhìn không giận dữ.
Không ồn ào.
Nhưng khiến người ta… không dám thở mạnh.
“Anh hút thuốc trong phòng khách sạn à?” chị nói.
Giọng rất bình thường.
“Cẩn thận họ phạt đấy.”
Anh Minh không trả lời.
Anh biết…
chuyện không nằm ở điếu thuốc.
“Em… nghe hết rồi phải không?” anh hỏi.
Chị Lan không đáp.
Chị quay người.
Trước khi đi—
chị nói một câu.
Không nhìn lại.
“Về nhà anh tự dọn đồ.”
Một nhịp.
“Em không muốn con gái nhìn thấy bố nó… như thế này.”
Cánh cửa khép lại.
Anh Minh ngồi đó.
Không đuổi theo.
Không gọi.
Không giải thích.
Chỉ ngồi im.
Mười hai năm.
Anh nghĩ mình giấu rất kỹ.
Chị Lan bước vào thang máy.
Cửa đóng lại.
Trong khoảnh khắc đó—
chị không thấy đau như chị tưởng.
Chỉ thấy…
nhẹ.
Nhẹ vì cuối cùng—
chị không còn phải cố gắng làm một người vợ tốt…
trong một cuộc hôn nhân đã rỗng từ lâu.
Ngoài kia, trời Sài Gòn vẫn oi bức.
Xe cộ vẫn đông.
Người ta vẫn sống.
Chỉ có một cuộc hôn nhân…
vừa kết thúc.
Không bằng nước mắt.
Mà bằng…
sự im lặng.