- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
**“Lү Hȏп Buổι Sáпg, Buổι CҺιḕu CҺồпg Và Bồ CҺết Lặпg KҺι Bιết Cȏ Là Nữ Truпg Tướпg”**
Buổi sáng Hà Nội hôm ấy lạnh hơn mọi ngày. Mưa phùn giăng mỏng như tơ, bám lên vai áo, lên mái hiên, lên cả những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Hành lang Tòa án Nhân dân quận Hai Bà Trưng vắng hơn thường lệ. Người ta đi qua đi lại, nói những câu rất nhỏ, như sợ làm động đến thứ gì đó đang mong manh trong không khí.
Lan ngồi ở băng ghế gỗ sát tường, hai tay đặt gọn trên đùi. Áo sơ mi trắng, cổ cài kín, tóc búi cao, không một sợi rối. Cô không trang điểm, chỉ có một lớp son mỏng đủ để không bị nhợt nhạt. Người ngoài nhìn vào, sẽ nghĩ đây là một buổi làm việc bình thường của cô. Không ai nghĩ đó là buổi sáng cô đi kết thúc một cuộc hôn nhân kéo dài mười hai năm.
Tuấn ngồi đối diện. Anh không dám nhìn thẳng vào Lan. Ngón tay anh siết chặt mép bàn đến trắng bệch. Tờ đơn ly hôn đặt giữa hai người, giấy mới, mực còn chưa khô hẳn. Chỉ cần hai chữ ký nữa thôi là xong.
Thẩm phán đẩy nhẹ tập hồ sơ về phía họ, giọng đều đều, không cảm xúc:
“Anh chị đã thỏa thuận xong hết chưa?”
Lan gật đầu. “Dạ, xong rồi ạ.”
Giọng cô không cao, không thấp. Không run. Không có gì để người khác bấu víu vào mà đoán xem cô đang nghĩ gì.
Tuấn cầm bút. Anh ký trước. Nét chữ vốn thẳng thớm giờ hơi lệch đi. Mực loang ra một góc nhỏ. Anh dừng lại một giây, như muốn sửa, rồi thôi. Đẩy bút sang cho Lan.
Khi đầu ngón tay anh chạm nhẹ vào tay cô, Lan khẽ rụt lại. Rất nhanh. Như một phản xạ đã quen từ lâu.
Cô ký. Nét chữ gọn, rõ, không do dự.
“Xong rồi.”
Hai chữ đó, cô nói như thể vừa hoàn thành một thủ tục hành chính.
Không ai khóc. Không ai níu kéo. Không có cảnh ồn ào như người ta vẫn tưởng tượng về một buổi ly hôn. Chỉ có tiếng giấy sột soạt, tiếng ghế kéo nhẹ, và tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Khi bước ra hành lang, Tuấn dừng lại.
“Lan…”
Cô không quay lại ngay. Chỉ đứng yên.
“Em… có hối hận không?”
Câu hỏi đó, anh giữ trong lòng suốt mấy tháng qua. Đến giờ mới dám nói ra.
Lan quay lại. Ánh mắt cô nhìn anh, rất thẳng. Không giận. Không thương. Không trách.
Chỉ là… đã đi qua.
“Không.”
Một chữ thôi.
Rồi cô quay đi. Tiếng giày cao gót gõ đều trên nền gạch. Nhịp bước không nhanh, cũng không chậm. Như một người đã biết rõ mình đang đi đâu.
Tuấn đứng đó, nhìn theo cho đến khi bóng cô khuất sau cánh cửa kính. Anh vẫn đứng, dù hành lang đã không còn ai.
Buổi chiều, mưa vẫn chưa dứt. Hồ Tây mờ đi sau lớp sương nước mỏng. Quán cà phê quen thuộc, nơi Tuấn và Hương thường ngồi, vẫn vậy. Góc bàn sát cửa kính, hai ly nước, một người đợi.
Hương đến trước. Cô mặc váy mới, tóc uốn nhẹ, mùi nước hoa thoang thoảng. Khi thấy Tuấn bước vào, cô cười rạng rỡ.
“Xong chưa anh?”
Tuấn gật đầu.
“Ly hôn xong rồi phải không?”
“Ừ.”
Anh ngồi xuống. Gọi cà phê đen. Không đường. Không sữa.
Hương với tay nắm lấy tay anh. “Thế là xong rồi. Từ giờ mình không phải giấu giếm nữa. Em dọn qua ở với anh nhé. Em chăm anh, chăm con. Mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Cô nói nhanh, giọng đầy hy vọng. Như thể đã chờ ngày này từ rất lâu.
Tuấn không đáp. Anh nhìn ra ngoài. Mặt hồ lặng. Những vòng nước nhỏ lan ra rồi tan đi.
Điện thoại anh rung.
Số lạ.
Anh bắt máy.
“Anh là anh Tuấn phải không?”
Giọng đàn ông, trầm, rõ.
“Vâng.”
“Tôi là thư ký của Trung tướng Nguyễn Thị Lan Anh. Chị ấy nhờ tôi chuyển lời.”
Tuấn khựng lại.
“Anh… gọi nhầm rồi.”
“Không nhầm. Chị Lan Anh, vợ cũ của anh.”
Một khoảng im lặng ngắn. Nhưng đủ dài để mọi thứ trong đầu Tuấn chệch đi.
Người kia nói tiếp, chậm rãi từng chữ:
“Chị ấy hiện là Trung tướng, Phó Tư lệnh Quân khu. Chị nhờ tôi nói với anh: ‘Cảm ơn anh đã ký giấy ly hôn hôm nay. Từ giờ anh và tôi không còn liên quan gì. Mong anh đừng tìm nữa.’”
Cuộc gọi kết thúc.
Tuấn không biết mình đã đứng dậy từ lúc nào. Ly cà phê nghiêng đi, nước tràn ra bàn, chảy xuống mép.
“Anh làm gì vậy?” Hương hoảng hốt.
Anh không nghe.
Tai anh ù đi.
Trong đầu chỉ còn một câu lặp lại.
“Trung tướng.”
“Trung tướng…”
Hương kéo tay anh. “Ai gọi vậy? Có chuyện gì?”
Tuấn không trả lời. Anh ngồi phịch xuống ghế. Mặt trắng bệch. Hai tay run lên, như vừa trải qua một cơn sốt.
Mười hai năm.
Mười hai năm sống cùng một người phụ nữ.
Anh chưa từng hỏi công việc của cô cụ thể là gì. Chỉ biết cô “làm nhà nước”. Thỉnh thoảng đi công tác dài ngày. Ít nói. Ít kể.
Anh từng nghĩ đó là vì cô khô khan.
Anh từng khó chịu vì cô không giống những người vợ khác—không nũng nịu, không hỏi han nhiều, không ghen tuông.
Anh từng nghĩ cô lạnh.
Nhưng chưa một lần… anh nghĩ cô có một cuộc đời khác, lớn hơn, sâu hơn, và xa anh đến vậy.
“…Hóa ra… cô ấy là Trung tướng…”
Tuấn nói rất nhỏ. Như nói với chính mình.
Hương đứng sững. Nụ cười trên môi tắt dần.
“Anh… nói gì vậy?”
Anh không trả lời.
Anh nhìn xuống bàn tay mình. Bàn tay đã từng cầm tay Lan, từng nắm, từng buông, từng gạt đi những lần cô muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Anh nhớ những buổi tối cô về muộn. Áo còn mùi gió. Mắt hơi thâm. Anh hỏi qua loa, rồi thôi.
Anh nhớ có lần cô sốt. Nằm quay mặt vào tường. Anh vẫn đi ra ngoài, nói rằng có việc.
Anh nhớ rất nhiều thứ.
Nhưng lại không nhớ… đã từng thật sự nhìn cô, hiểu cô, một lần cho ra hồn.
Hương siết tay anh. “Anh Tuấn! Anh nói gì đi chứ!”
Tuấn rút tay ra.
Không mạnh. Nhưng đủ để Hương khựng lại.
Anh ngồi yên. Không khóc. Không gào. Không đập bàn.
Chỉ im lặng.
Im lặng đến mức người ta thấy sợ.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Người qua lại. Xe cộ. Tiếng còi xa xa. Mọi thứ vẫn tiếp tục như không có gì xảy ra.
Nhưng trong lòng Tuấn, có thứ gì đó vừa vỡ.
Không phải là cuộc hôn nhân.
Mà là… cảm giác mình đã hiểu một người.
Anh từng nghĩ Lan yếu. Nghĩ cô cần anh. Nghĩ rằng nếu anh rời đi, cô sẽ là người chịu thiệt.
Anh đã sai.
Sai ngay từ đầu.
Còn Lan, sau khi rời khỏi tòa án, cô không về nhà cũ. Cô đi thẳng đến cơ quan. Trên đường, mưa tạt vào kính xe, mờ đi từng khoảng phố.
Cô ngồi phía sau, lưng thẳng, mắt nhìn ra ngoài. Không ai biết cô vừa làm gì buổi sáng.
Cũng không ai hỏi.
Điện thoại cô rung nhẹ. Tin nhắn từ thư ký: “Đã chuyển lời.”
Lan đọc. Không trả lời.
Cô đặt điện thoại xuống. Nhắm mắt một giây.
Chỉ một giây thôi.
Rồi mở ra.
“Chiều nay họp lúc mấy giờ?” cô hỏi người lái xe.
“Dạ ba giờ, thưa chị.”
“Ừ.”
Xe tiếp tục chạy.
Mưa vẫn rơi.
Thành phố vẫn vậy.
Chỉ có một cuộc đời… vừa khép lại.
Và một cuộc đời khác… vẫn tiếp tục.
Không ồn ào.
Không ai biết.
Nhưng đủ để một người hiểu rằng—
có những điều, khi đã bỏ lỡ, sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Và có những người, khi đã bước qua, sẽ không bao giờ ngoảnh đầu.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác