Đến thăm chị gái đang mang b:ầu 6 tháng, tôi bàng hoàng khi nhìn thấy bát cơm mẹ chồng chị ấy chuẩn bị. Nó khiến tôi buồn nôn dữ dội, và một bí mật ghê sợ đã được hé lộ. Tôi không chút do dự, gọi ngay cho ba mẹ đến đón chị gái về nhà gấp.

 

Đến thăm chị gái đang mang b:ầu 6 tháng, tôi bàng hoàng khi nhìn thấy bát cơm mẹ chồng chị ấy chuẩn bị. Nó khiến tôi buồn nôn dữ dội, và một bí mật ghê sợ đã được hé lộ. Tôi không chút do dự, gọi ngay cho ba mẹ đến đón chị gái về nhà gấp




Hôm nay là thứ Bảy, tôi quyết định chạy xe hơn hai mươi cây số để ghé thăm chị gái tôi, Ánh. Chị đã mang thai được sáu tháng. Tôi lo lắng cho chị vô cùng, không phải vì chị yếu ớt, mà vì chị đang sống trong một gia đình mà sự “quan tâm” được biến thành một hình thức tra tấn chậm rãi, đặc biệt là từ mẹ chồng chị – bà Thủy. Bà Thủy là người phụ nữ luôn miệng nói lời hoa mỹ về sự hy sinh và tình thương, nhưng hành động lại đầy rẫy sự kiểm soát và chèn ép.

Khi tôi bấm chuông cửa, người ra mở không phải là chị Ánh, mà là bà Thủy. Khuôn mặt bà lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như băng. “Ôi, em dâu của Ánh đến chơi này! Vào đây con, sao không báo trước để mẹ còn chuẩn bị?” Giọng bà cao vút, ngọt ngào đến mức giả tạo. Tôi biết, từ “mẹ” này chỉ là phép xã giao, và sự “chuẩn bị” của bà luôn là một màn kịch.

“Dạ, con chào bác. Con chỉ ghé thăm chị con một lát thôi ạ.” Tôi cố gắng giữ thái độ lễ phép tối đa, dù trong lòng đã dấy lên sự khó chịu. Bà Thủy lập tức nắm tay tôi kéo vào, ra vẻ thân mật. “Vào đi con, Ánh nó đang nằm nghỉ trong phòng. Con bé dạo này yếu lắm, mang thai đứa con đầu lòng mà, nó cứ đòi tự làm mọi thứ, làm mẹ phải lo lắng biết bao nhiêu. Thôi, con cứ để mẹ lo hết cho.”

Tôi gượng cười, bước vào phòng khách. Ngôi nhà này luôn sạch sẽ một cách kỳ quặc, mọi thứ đều được sắp đặt quá hoàn hảo, đến mức tôi cảm thấy không khí ở đây thật ngột ngạt. Bà Thủy đi trước, vừa đi vừa lải nhải, cốt để nhấn mạnh sự hy sinh tuyệt đối của bà. “Mẹ thương Ánh lắm, con bé mang nặng đẻ đau, nên mọi việc ăn uống mẹ đều tự tay chăm sóc hết. Phải là đồ bổ, đồ sạch sẽ, chứ thuê người ngoài mẹ không yên tâm đâu.  Con biết đấy, mẹ là người cầu toàn mà.”

Tôi bước vào phòng chị Ánh, căn phòng tối lờ mờ. Chị tôi đang nằm cuộn tròn, nhìn chị gầy đi nhiều so với lần trước tôi gặp. Bụng chị đã lớn, nhưng khuôn mặt lại hốc hác, thiếu sức sống. “Em đến rồi à, Mai?” Chị cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó thật yếu ớt. Tôi chạy đến bên giường, nắm lấy tay chị. Tay chị lạnh ngắt, không có chút hơi ấm nào.

“Chị sao vậy, Ánh? Sao chị gầy đi thế này? Anh Phong đâu?” Tôi hỏi dồn, sự lo lắng đã biến thành một cơn giận dữ âm ỉ. Chị Ánh lập tức nhìn ra ngoài cửa, nơi bà Thủy đang đứng dựa vào khung cửa, ra vẻ lắng nghe. “Chị không sao. Anh Phong đi làm rồi. Mẹ lo cho chị lắm, em đừng lo.” Chị nói nhanh, giọng khẽ như sợ ai đó nghe thấy.

Bà Thủy bước vào, tay cầm một cái khay nhỏ, trên đó là một chiếc bát sứ màu trắng. “Đây này con, mẹ vừa chuẩn bị bữa trưa đặc biệt cho Ánh đây. Phải ăn lúc còn nóng mới có chất. Mai ở lại ăn cùng Ánh luôn nhé, mẹ có làm dư rồi.” Bà đặt chiếc khay lên tủ đầu giường, vẻ mặt đầy tự hào về thành quả của mình.

Và rồi, tôi nhìn thấy cái bát cơm đó.

Một cảm giác buồn nôn dữ dội đột nhiên dâng lên cổ họng tôi, mạnh mẽ đến mức tôi phải đưa tay lên che miệng. Đó không phải là mùi ốm nghén thông thường, đó là một thứ mùi hôi tanh, khó chịu, pha lẫn sự ngai ngái của đồ ăn đã hỏng.

Trong chiếc bát sứ trắng là một khẩu phần cơm được chia nhỏ, bên cạnh là một miếng cá kho mặn. Miếng cá đó đã thâm đen, cứng đờ, với một lớp muối trắng đọng lại. Tôi nhìn kỹ hơn, và thấy rõ ràng đó là cá trê hoặc cá lóc đã bị ươn, được kho thật mặn để át đi mùi hôi, và da cá đã rách tơi tả. Bên cạnh miếng cá là vài miếng thịt ba chỉ, nhưng toàn là mỡ và bì, phần nạc đã biến đi đâu mất. Và cuối cùng, là một đĩa rau cải luộc, màu xanh đã chuyển sang vàng úa, thân rau nhũn ra vì luộc quá kỹ.

Chiếc bát cơm đó không phải là thức ăn bồi bổ cho một thai phụ sáu tháng, mà là một bữa ăn của sự trừng phạt.

Tôi quay sang nhìn bà Thủy, bà vẫn đang mỉm cười, nụ cười chứa đầy sự hả hê ẩn giấu. “Sao, Mai thấy mẹ nấu ăn được không? Toàn là đồ mẹ chọn kỹ đấy, phải ăn mặn một chút thì mới hấp thụ được, không thì thai nhi không đủ chất đâu. Mẹ nghe nói món cá kho mặn này là bổ nhất cho bà bầu đấy.” Giọng bà Thủy đầy sự châm chọc và mỉa mai.

“Bác nói món này là bổ ạ?” Tôi cố gắng nuốt xuống sự buồn nôn đang chực trào, giọng tôi run lên vì sự giận dữ. “Thứ này… thứ này không khác gì đồ bỏ đi. Cá ươn, thịt toàn mỡ, rau héo vàng. Bác nghĩ chị con là thùng rác sao?”

Khuôn mặt bà Thủy lập tức biến sắc, nụ cười giả tạo tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt bị xúc phạm nặng nề. “Cái con bé này ăn nói hỗn láo! Mày nói cái gì hả? Mày dám nghi ngờ sự chăm sóc của tao dành cho con dâu tao sao? Tao đã hy sinh cả đời để nấu cho nó ăn, mà mày dám nói như vậy à?” Bà ta bắt đầu gào lên, cố gắng áp đảo tôi bằng sự giận dữ.

Chị Ánh lập tức nắm chặt tay tôi, ánh mắt cầu xin: “Mai, thôi đi em! Đừng làm lớn chuyện!”

Chị sợ hãi. Sự sợ hãi đó của chị chính là bằng chứng xác thực nhất cho những gì tôi đang nghi ngờ.

“Chị im đi, Ánh! Chị đừng sợ hãi nữa!” Tôi quay sang chị gái, nước mắt đã rơm rớm vì thương xót. “Chị đã ăn những thứ này suốt sáu tháng qua sao? Chị nhìn chị xem, chị gầy đi bao nhiêu rồi! Đây không phải là đồ ăn, đây là thứ độc dược mẹ chồng chị cố tình cho chị ăn! Bà ta đang bóp chết chị và cháu của em đấy!”

Bà Thủy xông tới, chỉ thẳng vào mặt tôi: “Mày câm ngay! Mày nói cái gì, con ranh con! Mày nghĩ mày là ai mà dám bước vào nhà tao và phán xét? Mày không biết tao khổ sở thế nào khi phải hầu hạ cái con dâu lười biếng này sao? Tao đã phải đi chợ, phải nấu nướng, phải dọn dẹp, trong khi nó chỉ biết nằm ườn ra đó!”

“Lười biếng sao? Chị ấy đang mang thai đấy, bác! Chị ấy đã nôn mửa liên tục trong ba tháng đầu, và bác vẫn bắt chị ấy phải đi chợ và dọn dẹp. Tôi đã thấy hết những tin nhắn chị ấy gửi cho tôi!” Tôi hét lên, không còn giữ được sự bình tĩnh. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Thủy, không chút nao núng. “Sự hy sinh của bác chỉ là một cái cớ để bác tra tấn tinh thần người khác! Bác cố tình nấu những món kinh tởm này để chị con không dám ăn, để rồi bác có thể nói với mọi người rằng: ‘Nó kén ăn, nó không thèm ăn đồ mẹ chồng nấu’!”

Một bí mật ghê rợn đã được hé lộ: sự thao túng của bà Thủy không chỉ dừng lại ở lời nói, mà còn ở thức ăn. Bà ta muốn chị Ánh gầy yếu, xanh xao, để có thể giữ sự kiểm soát tuyệt đối, và để chứng minh cho con trai bà ta thấy rằng chỉ có bà ta mới là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh ta.

“Mày… mày vu khống! Mày bịa đặt!” Bà Thủy giật mình, lùi lại một bước. Tôi đã nói trúng tim đen của bà ta. Sự im lặng của chị Ánh suốt bấy lâu chính là sự đồng lõa với sự thao túng đó, không phải vì chị muốn, mà vì chị sợ những cuộc cãi vã không hồi kết, sợ chồng chị bị đẩy vào giữa cuộc chiến.

Tôi quay sang chị Ánh, nắm lấy tay chị thật chặt. “Ánh, chị phải đi với em. Ngay bây giờ. Em sẽ gọi ba mẹ đến đón chị về nhà mình. Chị không thể ở đây thêm một phút giây nào nữa.”

“Không, Mai! Em không được làm thế! Anh Phong sẽ giận lắm, mẹ sẽ…” Chị Ánh hoảng loạn.

“Anh Phong? Chị nghĩ anh ấy sẽ bảo vệ chị sao? Anh ấy sẽ tin mẹ anh ấy, như anh ấy vẫn luôn làm!” Tôi buông tay chị ra, và lấy điện thoại ra ngay lập tức. Tôi không cho chị Ánh một cơ hội để phản đối.

Tôi gọi cho ba mẹ tôi, giọng tôi nghẹn lại vì nước mắt và sự phẫn nộ. “Ba ơi, mẹ ơi! Đến đón Ánh ngay đi! Chị ấy bị ngược đãi rồi! Con thấy đồ ăn mẹ chồng chị ấy chuẩn bị, con thề, không thể nuốt nổi! Chị ấy gầy quá, ba mẹ ơi! Con sợ chị ấy và cháu sẽ không ổn!”

Bà Thủy xông đến giật điện thoại: “Trả đây! Mày không được gọi! Mày phá hoại gia đình tao!”

“Bác buông ra!” Tôi gạt tay bà ta ra, đẩy bà ta lùi lại. Lần đầu tiên, tôi đứng thẳng người, đối diện với bà ta bằng sự cứng rắn tuyệt đối. “Tôi không phá hoại, tôi đang cứu chị tôi! Bác mới là người đang cố gắng bóp nát cuộc hôn nhân này bằng sự ích kỷ và độc ác của mình!”

Đúng lúc đó, chồng chị Ánh, anh Phong, vừa đi làm về. Anh ta dừng lại ở cửa phòng, bàng hoàng trước cảnh tượng: Bà Thủy đang la hét, nước mắt giàn giụa, và tôi, người em vợ, đang đứng che chắn cho chị gái, với vẻ mặt căm phẫn.

“Chuyện gì thế này? Mẹ, Mai, Ánh, có chuyện gì vậy?” Anh Phong hỏi, giọng anh ta hoảng hốt.

Bà Thủy lập tức chạy đến ôm lấy con trai, nức nở một cách kịch tính. “Phong ơi, con về rồi! Con bé này, nó đến đây, nó nói mẹ nấu đồ ăn hỏng, nó xúc phạm mẹ, nó nói mẹ cố tình đầu độc vợ con! Nó đòi đưa Ánh đi khỏi nhà mình! Con xem, nó là đồ phá hoại!”

Anh Phong nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy sự trách móc và thất vọng. “Mai, em làm gì vậy? Sao em lại nói những lời như thế với mẹ? Mẹ đã hy sinh cả đời vì gia đình này!”

“Hy sinh?” Tôi chỉ vào chiếc bát cơm trên bàn, giọng tôi đầy sự khinh miệt. “Anh nhìn đi, Phong. Anh tự nhìn cái bữa ăn ‘bổ dưỡng’ mà mẹ anh chuẩn bị cho vợ anh đi. Cá ươn kho mặn đến mức không thể ăn, thịt toàn mỡ, rau héo vàng! Anh có bao giờ tự hỏi tại sao vợ anh, người đang mang cốt nhục của anh, lại gầy mòn đi từng ngày chưa? Hay anh quá bận tin vào lời mẹ anh rằng ‘cô ấy kén ăn’?”

Anh Phong bước đến gần chiếc bát, anh ta nhìn chằm chằm vào miếng cá đen sạm. Anh ta không cần phải ngửi, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy sự thật kinh khủng đó. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Khuôn mặt anh ta tái nhợt. Từng chút một, sự thật bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh ta, phá vỡ bức tường tin tưởng mù quáng vào mẹ.

“Cái này… cái này là gì, Mẹ?” Anh Phong quay lại nhìn mẹ, giọng anh ta run rẩy. Lần đầu tiên, tôi thấy sự nghi ngờ rõ ràng trong mắt anh ta.

Bà Thủy lập tức đổi giọng, chuyển sang vẻ mặt bị oan ức và tủi thân. “Là cá trê con thích ăn ngày xưa đó, con trai. Mẹ đã cố gắng làm y hệt. Tại mẹ già rồi, không còn tinh ý nữa. Mẹ chỉ muốn tốt cho Ánh thôi. Tại nó kén ăn, nó không ăn, nên mẹ cứ để đó. Mẹ làm khổ tâm mẹ quá!”

“Mẹ nói dối!” Tôi hét lên. “Bác cố tình nấu những món này, từ cá ươn đến thịt mỡ để chị con không dám ăn, để rồi bác có cớ để nói xấu chị con với anh Phong và hàng xóm. Chị ấy đã kể với con, mỗi bữa ăn là một cực hình, là sự im lặng chấp nhận bị đầu độc. Bác muốn cháu nội của bác cũng phải gánh chịu sự độc ác này sao?”

Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Ba mẹ tôi đã đến. Đó là một sự giải thoát.

Mẹ tôi, với kinh nghiệm của người làm mẹ và sự sắc sảo của một người phụ nữ đã trải đời, đã lao thẳng vào phòng. Bà không nói gì nhiều, chỉ nhìn lướt qua chị Ánh, nhìn chiếc bát cơm, và nhìn thẳng vào bà Thủy. Ánh mắt của mẹ tôi đầy sự phẫn nộ và sự bảo vệ.

“Chị Ánh, con mặc áo vào, mẹ đưa con về. Ngay lập tức!” Mẹ tôi nói với giọng kiên quyết, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.

Ba tôi, người luôn điềm tĩnh, chỉ đứng dựa vào cửa, ánh mắt nghiêm nghị nhìn anh Phong. “Phong, chúng tôi tôn trọng con và gia đình con. Nhưng con hãy nhìn xem con đã để vợ con phải sống như thế nào. Con bé đang mang thai. Con có trách nhiệm phải bảo vệ con bé. Chúng tôi sẽ đưa Ánh về nhà, cho đến khi con có thể đảm bảo cho con bé một cuộc sống xứng đáng hơn.”

Anh Phong đứng chết lặng. Anh ta nhìn vợ, nhìn mẹ ruột, và nhìn bố mẹ vợ. Anh ta hiểu, anh ta đã thất bại thảm hại trong vai trò người chồng. Anh ta không thể nói được lời nào, chỉ có thể gật đầu trong sự bất lực.

Bà Thủy gào lên: “Không được! Ánh là con dâu của tôi! Đứa bé là cháu tôi! Các người không được phép mang nó đi!” Bà ta cố gắng ngăn cản mẹ tôi kéo chị Ánh dậy.

“Bà Thủy,” Mẹ tôi quay lại, ánh mắt sắc lạnh. “Bà tự hỏi xem, nếu bà thương cháu, tại sao bà lại cho nó ăn những thứ này? Tôi không tranh cãi với bà nữa. Nếu bà thật sự muốn cháu, bà hãy để cho Ánh được an toàn.”

Sự đối đầu đó đã kết thúc bằng việc chị Ánh được đưa về nhà tôi. Trong xe, chị đã khóc nức nở, kể hết mọi sự giày vò tinh thần mà chị phải chịu đựng suốt sáu tháng qua, từ việc bị chỉ trích từng cử chỉ nhỏ, đến việc bị cô lập và ép ăn những món ăn khó nuốt đó.

Về phần anh Phong, việc tôi và gia đình tôi quyết liệt đưa chị Ánh về đã là một cú sốc lớn, một hồi chuông cảnh tỉnh. Anh ta phải đối diện với sự thật trần trụi: anh ta đã để mẹ anh ta thao túng, để mẹ anh ta biến vợ anh ta thành nạn nhân.

Trong những tuần sau đó, anh Phong liên tục gọi điện, nhưng tôi và ba mẹ tôi giữ một thái độ nghiêm khắc. Chúng tôi không cấm cản, nhưng yêu cầu anh ta phải chứng minh sự thay đổi.

Anh Phong đã phải có một cuộc đối thoại nội tâm sâu sắc, và sau đó là một cuộc đối đầu không khoan nhượng với mẹ mình. Anh ta không còn là đứa con trai nghe lời nữa. “Mẹ, con yêu mẹ, nhưng con không thể để mẹ tiếp tục kiểm soát cuộc sống của con và Ánh nữa. Con đã thấy cái bát cơm đó, con biết mẹ đang làm gì. Con không hiểu tại sao mẹ lại phải làm như vậy, nhưng con không thể chấp nhận được. Con đã thất bại trong việc bảo vệ vợ con.”

“Mày dám nói mẹ thao túng sao? Mày bị nó đầu độc rồi, Phong! Nó muốn chia rẽ mẹ con mình!” Bà Thủy vẫn khóc lóc, vẫn cố gắng sử dụng vũ khí cũ.

“Không, mẹ không lừa được con nữa. Con cần phải trưởng thành. Con sẽ thuê một căn hộ khác. Con sẽ đưa Ánh và con chúng ta về đó. Khi nào mẹ chấp nhận tôn trọng vợ con và coi cô ấy là một người độc lập, con sẽ đưa con cái về thăm mẹ.” Anh Phong nói, giọng anh ta đầy sự đau đớn, nhưng cũng đầy sự giải thoát. Anh ta đã chọn vợ và con của mình.

Hai tháng sau, anh Phong đã thuê được một căn hộ nhỏ, ấm cúng. Anh ta đến đón chị Ánh, không phải trong sự im lặng, mà trong sự chân thành và hối lỗi. Anh ta đã thay đổi, từ một người chồng gia trưởng mù quáng trở thành một người đàn ông biết bảo vệ gia đình nhỏ của mình.

Tôi và ba mẹ tôi đã chứng kiến sự thay đổi đó. Chúng tôi biết, con đường phía trước của chị Ánh và anh Phong sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu trên nền tảng của sự thật và sự tôn trọng. Chị Ánh đã hồi phục, bụng chị đã lớn, và chị rạng rỡ hẳn lên.

Cuộc sống của họ giờ đây được xây dựng dựa trên sự tự do. Anh Phong đã học được cách lắng nghe vợ, biết đặt niềm tin vào cô ấy. Chị Ánh đã học được cách đứng lên bảo vệ chính mình, không còn sợ hãi. Còn bà Thủy, bà vẫn không hoàn toàn chấp nhận, nhưng sự xa cách đã buộc bà phải nhìn nhận lại hành vi của mình. Bà bắt đầu gửi những món đồ bổ thật sự, những món quà nhỏ, không kèm theo bất kỳ lời mỉa mai nào. Dù còn xa mới là sự hòa giải trọn vẹn, nhưng đó là một dấu hiệu cho một khởi đầu mới, một kết thúc có hậu cho những người dám chiến đấu vì sự thật và tình yêu.

Bữa cơm đầu tiên tại căn hộ mới, không phải là cá ươn hay rau héo, mà là một bữa ăn đơn giản, ấm cúng, đầy ắp tiếng cười và sự bình yên. Đó là bữa cơm của sự độc lập và tình yêu. 

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''