Anh rể cho tôi một chiếc phong bì “mừng sinh nhật”, nhưng khi mở ra là một lời hẹn ở khách sạn vào lúc 9h tối

 Sinh nhật tôi, cả nhà quây quần, anh rể cũng vui vẻ đưa cho tôi một chiếc phong bì, kèm câu nói nhẹ bẫng:

 

 

 

 

“Chúc mừng sinh nhật em, mở đi rồi biết bất ngờ.”

Tôi thoáng ngạc nhiên, vì vốn dĩ quà sinh nhật của tôi thường chỉ là vài lời chúc xã giao. Khi tiệc tàn, tôi mới lén mở phong bì. Nhưng bên trong không hề có tiền, cũng chẳng phải thiệp chúc mừng – mà chỉ là một mảnh giấy nhỏ, viết vội vã:

“Phòng 302, khách sạn X. 9h tối nay. Anh đợi.”
Tôi ch/ế/t l//ặ/ng, tay run b/ần b/ật. Ti/m tôi đ/ậ/p lo/ạ/n, trong đầu là hàng ngàn câu hỏi: Tại sao anh rể lại dám viết điều này? Anh ta nghĩ tôi là ai?
Đêm xuống, khi cả nhà quây quần xem phim, tôi vẫn không ngừng liếc nhìn anh rể. Anh ta vẫn cười cợt, pha trò với chị gái tôi như chưa hề có chuyện gì. Nhưng ánh mắt lén nhìn tôi lại đầy ẩn ý, như thể đang thách thức: “Em sẽ đến chứ?”
Tôi đứng ngồi không yên. Nếu im lặng, nghĩa là để mặc anh ta coi thường. Nhưng nếu nói ra, gia đình sẽ ta/n v/ỡ, chị gái tôi sẽ ra sao?
Đúng 9h, điện thoại tôi rung lên: tin nhắn từ số anh rể – “Anh đang đợi.”
Tôi siết chặt chiếc điện thoại, trong đầu đã nảy ra một kế hoạch…
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi quyết định: không thể ở nhà

9h10, tôi bước vào khách sạn, đúng phòng số 302. Anh rể mở cửa, trên người chỉ mặc áo sơ mi buông lỏng, nụ cười nhếch mép:

– Anh biết mà, em sẽ không cưỡng lại nổi đâu.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, rồi nghiêng đầu ra hiệu. Bạn tôi từ sau cánh cửa ló máy ảnh, tách! tách! liên tiếp những bức hình được chụp lại. Anh rể tái mặt, lao đến định giật điện thoại nhưng tôi đã lùi lại:

– Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức rơi vào bẫy bẩn thỉu này sao? Anh là chồng của chị tôi!

Anh ta lắp bắp, giọng run run:

– Em… đừng… đừng nói gì với chị em. Anh chỉ… chỉ thử em thôi…

Tôi lạnh lùng đáp:

– Thử ai? Hay là từ lâu anh vốn quen cái trò này rồi? Anh yên tâm, tôi chưa nói gì cả. Nhưng bức ảnh này sẽ được cất kỹ. Nếu anh còn dám giở trò một lần nữa, cả gia đình sẽ biết anh là loại người gì.

Anh rể lảo đảo ngồi sụp xuống giường, mặt trắng bệch. Tôi đóng sập cửa, bỏ đi, tim vẫn đập thình thịch nhưng trong lòng nhẹ nhõm: mình đã thoát.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''