Không liên lạc được với con gái lấy chồng xa, bố tôi 70 tuổi ôm thùng đồ ăn bơi qua dòng nước lũ để mang đến cho con gái đang mắc kẹt, dọc đường ông còn suýt đu-ối nước, vậy mà cầm đến nơi ông dúi vào tay rồi nói câu khiến cả xóm điến-g người...

 

Không liên lạc được với con gái lấy chồng xa, bố tôi 70 tuổi ôm thùng đồ ăn bơi qua dòng nước lũ để mang đến cho con gái đang mắc kẹt, dọc đường ông còn suýt đu-ối nước, vậy mà cầm đến nơi ông dúi vào tay rồi nói câu khiến cả xóm điến-g người...




 Mấy hôm nay lũ dâng nhanh, nước ngập đến tận mái nhà. Điện cúp, sóng yếu, chẳng ai liên lạc được với ai. Tôi gọi cho con gái lấy chồng tận bên kia xã, mãi chỉ nghe “thuê bao không liên lạc được”.

Bố tôi — người đã 70 tuổi, tay run run vì viêm khớp — ngồi lặng trên ghế suốt buổi sáng. Đến khi nghe tin khu xóm bên kia bị cô lập, ông bỗng đứng dậy, kéo chiếc áo mưa rách, nói khẽ:
– Nó sợ nước lắm, lại yếu người… chắc không có gì ăn rồi. Bố phải qua.

Mẹ tôi gào lên cản:
– Ông điên à! Nước xiết thế kia, trôi người chứ chẳng đùa!
Nhưng ông chỉ khẽ nói:
– Bố còn khỏe. Không đi, lòng bố chẳng yên.

Ông buộc chặt thùng xốp lên người: bên trong là vài túi mì, gạo, ít cá khô, mấy viên thuốc cảm. Rồi ông lội xuống dòng nước lạnh ngắt, từng bước, từng bước một.

Người trong xóm ai cũng nhao ra gọi, nhưng ông đã bơi đi mất hút giữa làn nước mênh mông. Sóng đánh, nước xoáy cuốn phăng cả chiếc nón, ông chìm lên hụp xuống, có lúc tưởng không qua nổi. Vậy mà gần hai tiếng sau, người ta thấy ông khập khiễng đi qua đoạn đê bên kia, người ướt sũng, ôm chặt chiếc thùng, thở dốc nhưng vẫn bước.

Ông đến được nhà con gái. Cửa đóng im ỉm, nước ngập nửa vách. Người ta chỉ thấy ông gõ cửa, gọi khản giọng. Lát sau, anh hàng xóm chèo ghe lại, mặt thất thần:
– Cụ ơi… nhà nó bị lũ cuốn rồi… đêm qua ấy…

Ông sững người, môi run run, mắt trân trân nhìn vào căn nhà trống hoác. Mọi người tưởng ông sẽ ngã quỵ, nào ngờ ông chỉ nhẹ nhàng mở thùng xốp, lấy túi đồ ăn đặt trước bậc cửa, rồi nói bằng giọng khản đặc:
– Bố mang đồ sang cho con đây… con đói thì về mà ăn nhé… bố để ở đây…

Cả xóm lặng im. Gió rít qua mái tôn, tiếng nước vỗ đều đều như tiếng khóc. Ông vẫn ngồi bên bậc cửa ấy đến tận tối, tay đặt lên chiếc thùng xốp, miệng lẩm bẩm gọi tên con giữa cơn mưa tầm tã.

Đêm đó, người ta phải bế ông về. Còn thùng đồ — sáng hôm sau, khi nước rút, người ta thấy nó vẫn nằm đó, nắp mở ra, bên trong chỉ còn mảnh giấy nhàu nát ông viết vội:

“Bố sang rồi đây, con gái à. Đừng sợ nước nữa, có bố bên con.”

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''