Con gái đói ăn chạy từng bữa với bà nội, mẹ sống chung xóm với con, mỗi lần con đi học về con đi ngang qua thấy mẹ và gia đình mới ăn uống vui vẻ, mẹ không quan tâm con vì mẹ có gia đình mới rồi
Con gái đói ăn chạy từng bữa với bà nội, mẹ sống chung xóm với con, mỗi lần con đi học về con đi ngang qua thấy mẹ và gia đình mới ăn uống vui vẻ, mẹ không quan tâm con vì mẹ có gia đình mới rồi




Em
Nguyễn Ngọc Phương Quyên, 15 tuổi, hiện là học sinh Trường THCS Thị
trấn Tri Tôn, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Cuộc đời em bắt đầu bằng
những mất mát không lời. Cha mất chỉ 27 ngày trước khi em cất tiếng khóc
chào đời, còn mẹ bỏ đi khi Quyên mới tròn 3 tháng tuổi, không một lần
ngoái lại, cũng chẳng để lại tin tức gì.
Từ
đó, Quyên lớn lên trong vòng tay bà nội – bà Ngô Thị Ý, 62 tuổi. Một
mình, bà vừa là cha, vừa là mẹ, vừa là chỗ dựa duy nhất của đứa cháu thơ
dại. Ngày qua ngày, người phụ nữ ấy lặng lẽ mưu sinh bằng nghề bán vé
số dạo. Dáng bà gầy guộc, lom khom bên chiếc xe đạp cũ, rong ruổi khắp
các con đường, nắng hắt lên da, mưa dội xuống lưng. Có hôm bà bán hết
vé, cũng có hôm ế ẩm, tiền lời chẳng đủ mua bữa cơm tươm tất. Trên đường
đi, bà lại tranh thủ nhặt thêm ve chai, gom góp từng đồng lẻ để lo cho
cháu.
Cuộc
sống hai bà cháu chẳng mấy khi đủ đầy. Bữa cơm đạm bạc, khi thì cơm từ
thiện xin ở bệnh viện, khi chỉ là chén cháo loãng hay canh rau. Trái gió
trở trời, bà đau nhức khắp người, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy đi bán.
Những khi túng thiếu quá, bà đành vay mượn khắp nơi để trang trải, nước
mắt nhiều đêm cứ lặng lẽ rơi. Đầu năm học, không đủ tiền mua sách vở cho
cháu, bà chỉ biết ôm mặt khóc, nỗi bất lực xé lòng.
Hai
bà cháu hiện ở nhờ trên phần đất của dì ruột bà Ý – căn nhà nhỏ được
mạnh thường quân hỗ trợ xây tạm từ 6 năm trước. Trước đây, bà từng dẫn
Quyên lên Tây Ninh thuê trọ để tiện bán vé số, sau khi ông nội qua đời,
hai bà cháu mới trở về quê. Ngôi nhà tuy chật hẹp, xiêu vẹo, lại không
có nhà vệ sinh, nhưng là nơi duy nhất còn chút hơi ấm của gia đình.
Đường
đến trường của Quyên dài 4km. Mỗi sáng, em phải nhờ bác hàng xóm –
người có con học cùng trường cho quá giang, vì em không thể đi bộ xa đến
vậy. Nhà chỉ có một chiếc xe đạp cũ, là phương tiện để bà đi bán vé số.
Có hôm mưa gió, em xin nghỉ học, ở nhà phụ bà lặt vé, dọn dẹp.
Quyên
thương bà hơn bất cứ điều gì. Em sợ nhìn thấy cảnh bà lén lau nước mắt,
sợ nghe tiếng ho khan trong đêm, sợ một ngày bà ngã bệnh, không còn đủ
sức đi bán. Mỗi bữa ăn, bà luôn nhường phần ngon cho cháu, còn mình chỉ
chan nước mắm với cơm nguội. Biết bà cực khổ, Quyên giấu bà chuyện mình
không ăn sáng để tiết kiệm tiền. Có hôm, em chỉ ăn mì gói thay cơm, bữa
trưa không có bà ở nhà thì ăn cơm chan nước tương. Vì thiếu chất, em bị
thiếu máu, thường xuyên đau đầu, chóng mặt nhưng vẫn im lặng chịu đựng,
không dám nói, sợ bà lo.
Cả
tuổi thơ của Quyên gói gọn trong vòng tay nhăn nheo của người bà đã cạn
sức nhưng vẫn chưa bao giờ ngơi nghỉ. Em ước mong duy nhất là bà luôn
mạnh khỏe, để được ở bên bà thật lâu. Còn ước mơ lớn nhất của Quyên là
trở thành luật sư để sau này có thể vững vàng hơn, kiếm tiền lo lại cho
bà, để người đã hy sinh cả cuộc đời vì mình được sống những ngày thanh
thản, không còn phải bươn chải ngoài đường trong nắng gió nữa.

