Tôi mua chiếc xe máy 35 triệu để đi lại, sau này đổi sang ô tô tôi định đem về cho mẹ đẻ đi thì chồng không cho, anh nói “em chỉ mau mau tha lôi về nhà đẻ thôi à…”

 

Lúc mới cưới, tôi dành dụm tiền tiết kiệm của mình, mua một chiếc xe máy trị giá 35 triệu. Đó là phương tiện tôi dùng để đi làm, đi chợ, đi bất cứ đâu. Chồng tôi không góp một đồng, nhưng cũng vui vẻ đi cùng hôm tôi nhận xe mới.

 

 Có thể là hình ảnh về 2 người, xe môtô, xe scooter và văn bản

 


Vài năm sau, hai vợ chồng mua ô tô. Chiếc xe máy vì thế được để không ở góc nhà, phủ bụi. Mẹ tôi ở quê vẫn đang đi chiếc xe cà tàng, mỗi lần mưa là chết máy giữa đường. Tôi nghĩ để xe ở đây lãng phí, nên bảo chồng:
– Em định đem xe về cho mẹ đi lại cho tiện.

Anh lập tức cau mày:
– Không được. Để cho chú út đi học, chú chưa có xe.
Tôi sững lại:
– Nhưng xe đó là tiền em bỏ ra mua mà, không phải của chung.
– Đã là vợ chồng thì của em cũng là của anh. Chú út anh đi học cần hơn.

Tôi cười nhạt. Cái “của em là của anh” chỉ được anh nhắc đến khi bên nội cần. Còn khi bên ngoại gặp khó, anh luôn viện đủ lý do để thoái thác.

Tôi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
– Anh nhầm rồi. Cái gì mua bằng tiền riêng của em trước khi cưới, vẫn là của em. Nếu anh không muốn cho mẹ em, em sẽ tự mang về.
– Em dám à? – anh gằn giọng.
– Dám. Vì đó là quyền của em.

Hôm sau, khi anh đi làm, tôi gọi người vận chuyển chở thẳng chiếc xe về quê cho mẹ. Đến tối, anh nổi giận đùng đùng, nhưng tôi chỉ nói một câu:
– Anh muốn giữ xe cho chú, sao lúc mua không bỏ tiền mua một cái mới?

Từ hôm đó, tôi mới thấy rõ, đôi khi không phải đàn bà ích kỷ, mà vì họ đã nhường nhịn quá nhiều, để rồi bị coi cái gì cũng “của chồng trước, của vợ sau”.

Sau hôm tôi đem xe về cho mẹ, chồng giận dỗi cả tuần. Anh còn lầm bầm với họ hàng rằng tôi ích kỷ, không nghĩ cho chú út bên nội. Tôi mặc kệ, vì tôi biết mẹ ở quê đang vui lắm – lần đầu tiên bà có chiếc xe ngon lành, đi chợ hay đi thăm họ hàng cũng không sợ hỏng dọc đường.

Một tháng sau, chú út gọi điện cho chồng, giọng hốt hoảng:
– Anh ơi, em bị tai nạn nhẹ… xe em mượn của thằng bạn thì hỏng nặng, mà nó bắt đền 20 triệu.

Chồng tôi lập tức quay sang tôi, nói như trách móc:
– Thấy chưa, nếu em để cái xe máy ở đây cho chú thì đâu ra nông nỗi này.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, đáp chậm rãi:
– Nếu lúc đó anh thực sự muốn mua xe cho chú, anh có thể bỏ tiền mua một cái mới. Nhưng anh lại chọn lấy thứ em mua bằng tiền của em, không hỏi ý kiến. Vấn đề không phải là cái xe, mà là anh luôn coi việc bên nội đương nhiên hơn bên ngoại, còn quyền của em thì không tồn tại.

Anh im lặng, nhưng tôi thấy rõ sự lúng túng trong ánh mắt. Mấy hôm sau, anh tự bỏ tiền mua cho chú út một chiếc xe máy mới. Còn tôi, không nói thêm lời nào – vì tôi biết, đôi khi im lặng là cách để người ta nhận ra mình đã sai sâu đến mức nào.

Từ đó, anh không còn dám quyết định những gì thuộc về tôi mà không hỏi trước. Và chiếc xe ở quê vẫn ngày ngày đưa mẹ tôi đi chợ, mỗi lần về, tôi lại thấy bà cười rạng rỡ, như chưa từng phải đi chiếc xe cũ ì ạch nữa.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''