Tôi ƌɑu ƌến tɾào nước mắt khi nhắc chồng muɑ cái máy lọc nước Ьiếu Ьố mẹ vợ thì 2 tháng sɑu ɑnh muɑ liền 2 cái

 

Tȏι ƌɑu ƌếп trào пước mắt kҺι пҺắc cҺồпg muɑ cáι máү lọc пước Ьιếu Ьṓ mẹ vợ tҺì 2 tҺáпg sɑu ɑпҺ muɑ lιḕп 2 cáι



Tȏi khȏng biḗt mình còn chịu ᵭựng ᵭược người chṑng này ᵭḗn bao giờ nữa.

Tôi lấy chồng đã 5 năm. Từ ngày về làm dâu, tôi đã biết nhà chồng có của ăn của để. Bố mẹ chồng có nhà lầu, xe hơi, xưởng cho thuê, đồ ăn thức uống quanh năm chẳng thiếu thứ gì. Thậm chí có những món ngon tôi mua về biếu, ông bà chỉ để đó rồi đem cho người quen, hoặc gọi mấy đứa cháu sang lấy. Vậy mà chồng tôi, cứ hễ trong nhà có gì ngon, mới, hay mua được nhiều là đầu tiên nghĩ tới việc mang về biếu bố mẹ đẻ.

Lúc đầu tôi nghĩ anh hiếu thảo, thấy cũng mừng nhưng dần dần tôi nhận ra cái kiểu hiếu thảo của anh lệch lạc đến mức bất công.

Bố mẹ tôi ở quê, tuổi già vẫn lam lũ, sống tằn tiện từng đồng. Mùa hè, bố còn ra đồng bắt ốc, mẹ thì cắm mặt ngoài chợ bán rau. Họ sống trong căn nhà cũ kỹ, nền gạch lát từ thời tôi còn học lớp ba, mùa mưa là nước lênh láng khắp nhà. Vậy mà năm rồi khi tôi mang thùng bánh kẹo ngoại về biếu, chồng tôi biết chuyện, cười nhạt rồi quay sang hỏi: "Thế mình có nên đặt thêm hai thùng gửi về cho bố mẹ anh không? Mẹ anh bảo thích cái vị bơ đó".

Bố mẹ chồng có thiếu gì đâu, song cứ hễ tôi cho bố mẹ đẻ cái gì là chồng tị nạnh, bảo tôi không sát sao tới nhà nội. Còn khi anh tự ý mang đồ biếu nhà nội thì anh cho rằng thế là phải, là đúng, tôi không được quyền thắc mắc vì khi tôi nói ra, anh sẽ vặc lại: "Em đi lấy chồng thì phải theo nhà chồng".

Nhiều lần tôi gợi ý: "Hay mình biếu bố mẹ em cái máy lọc nước, mẹ em cứ than nước giếng giờ nhiều phèn". Anh gật gù, bảo cũng được, nhưng hết tháng này tới tháng sau vẫn không thấy anh mua. Đến khi tôi gắt lên thì anh mới chịu đi mua, song anh đặt 2 cái, một cái cho nội một cái cho ngoại, lúc này thì công bằng gớm chưa.

Tôi đau đến trào nước mắt khi nhắc chồng mua cái máy lọc nước biếu bố mẹ vợ thì 2 tháng sau anh mua liền 2 cái- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi không phải người so đo, nhưng cũng là con người, bố mẹ tôi nuôi tôi ăn học, cưới gả, chưa từng đòi hỏi gì. Mỗi lần tôi biếu chút tiền, mẹ còn rút lại, bảo: "Để lo cho con cái của con đi, mẹ không cần đâu". Thế mà mỗi lần anh về nhà nội là xách theo bao nhiêu quà cáp, tôm cá, yến sào, rồi lại dúi thêm phong bì, nói là "cho bố mẹ tiêu vặt". Mẹ chồng đon đả cười nhận, cứ như đó là nghĩa vụ của chúng tôi.

Tôi ấm ức nhưng không dám cãi, chỉ thỉnh thoảng góp ý nhẹ nhàng. Anh nghe thì ậm ừ rồi đâu lại vào đấy.

Dạo gần đây mẹ tôi bị đau khớp, đi lại khó khăn. Tôi định đưa bà lên thành phố khám, chồng lại bảo tháng này đang hụt tiền vì vừa mua cái máy chạy bộ cho ông nội. Tôi không nói thêm lời nào. Tối đó, tôi ngồi lặng lẽ tính toán lại tất cả những chi tiêu trong năm, rồi tự mình đặt lịch khám cho mẹ, âm thầm xoay tiền để lo.

Chẳng lẽ sống trong một mái nhà mà người đàn ông tôi gọi là chồng lại có thể vô tâm đến mức ấy? Tôi đã nhiều lần tự hỏi, nếu tôi cũng chỉ nghĩ đến bố mẹ mình, gạt bỏ nhà chồng như cách anh đang làm với bên ngoại, liệu anh có chịu được không? Tôi có nên tiếp tục nhẫn nhịn nữa không đây?

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''