Ly hôn 3 năm, tôi quyết định quay với lại vợ cũ vì nghĩ thương con

 

Tôi là Phong, 35 tuổi, sống ở Hà Nội. Ba năm trước, tôi và vợ cũ – Hạnh – ly hôn sau 5 năm chung sống. Chúng tôi cưới nhau khi cả hai còn trẻ, nhưng vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt, cộng với áp lực tài chính, chúng tôi quyết định chia tay. Sau ly hôn, tôi sống một mình, còn Hạnh nuôi con gái chúng tôi – bé Nhi, 7 tuổi. Tôi chu cấp tiền hàng tháng, nhưng không gặp Hạnh thường xuyên, vì mỗi lần nhìn thấy cô ấy, tôi lại cảm thấy day dứt.

 Có thể là hình ảnh về 2 người

 

Thời gian trôi qua, tôi nhận ra mình vẫn còn yêu Hạnh. Tôi nhớ những ngày chúng tôi cùng nhau chăm sóc bé Nhi, những buổi tối quây quần bên mâm cơm gia đình. Tôi quyết định thử một lần nữa, hy vọng có thể hàn gắn. Sáng ngày 15 tháng 5 năm 2025, lúc 10:20 sáng, tôi nhắn tin cho Hạnh, đề nghị gặp mặt để nói chuyện. Hạnh đồng ý, và chúng tôi hẹn gặp tại một quán cà phê quen thuộc ở phố cổ.

 

Khi gặp lại, Hạnh vẫn xinh đẹp như ngày nào, nhưng ánh mắt cô ấy có phần mệt mỏi. Chúng tôi nói chuyện về bé Nhi, về cuộc sống sau ly hôn, và tôi thẳng thắn bày tỏ: “Hạnh, anh biết anh sai khi để mất em. Ba năm qua, anh nhận ra anh vẫn yêu em. Mình có thể bắt đầu lại không?” Hạnh nhìn tôi, ánh mắt thoáng xúc động, nhưng cô lắc đầu: “Phong, em cảm ơn anh. Nhưng có chuyện em cần nói, mà em sợ anh sẽ không chấp nhận được.”

 

Tôi lo lắng, giục Hạnh nói rõ. Cô thở dài, kể lại một sự thật khiến tôi chết lặng. Hóa ra, sau khi ly hôn, Hạnh đã phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo – ung thư vú giai đoạn hai. Cô giấu tôi và gia đình, âm thầm điều trị suốt 3 năm qua, vì không muốn làm phiền ai. “Em không biết mình còn sống được bao lâu, Phong. Em không muốn anh quay lại, rồi lại phải chịu thêm đau khổ nếu em ra đi,” Hạnh nói, nước mắt lăn dài.

 

Tôi sững sờ, không thể tin nổi. Người phụ nữ tôi yêu, mẹ của con tôi, đã âm thầm chịu đựng bệnh tật một mình suốt thời gian qua. Tôi nắm tay Hạnh, giọng run run: “Hạnh, tại sao em không nói với anh? Dù em có bệnh, anh vẫn muốn ở bên em, cùng em vượt qua. Anh không thể mất em lần nữa.” Nhưng Hạnh lắc đầu: “Phong, anh xứng đáng có một cuộc sống hạnh phúc hơn. Em không muốn anh bị ràng buộc bởi một người không còn nhiều thời gian.”

 

Tôi không thể thuyết phục Hạnh ngay lúc đó. Tôi về nhà, lòng nặng trĩu, nhưng quyết tâm không bỏ cuộc. Tôi bắt đầu tìm hiểu về bệnh của Hạnh, liên hệ với bác sĩ điều trị của cô, và âm thầm hỗ trợ. Tôi đến thăm bé Nhi thường xuyên hơn, đưa Hạnh đi khám, và dần dần, Hạnh mở lòng hơn. Dù biết rằng căn bệnh của cô là một thử thách không thể vượt qua dễ dàng, tôi vẫn muốn ở bên cô, dù chỉ một ngày.

Đến tháng 11 năm 2025, sau nhiều lần hóa trị, Hạnh được bác sĩ thông báo bệnh đã thuyên giảm. Cô không còn từ chối tôi nữa, và chúng tôi quyết định quay lại, sống từng ngày bên nhau. Dù tương lai còn nhiều bất định, tôi học được rằng tình yêu thật sự không phải là tìm kiếm sự hoàn hảo, mà là chấp nhận và đồng hành cùng nhau qua những khó khăn. Với tôi, Hạnh không chỉ là vợ cũ, mà là người phụ nữ tôi nguyện yêu thương và bảo vệ đến cuối cuộc đời.

 

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''