Vợ S;ảy Th;ai 3 Lần Liên Tiếp, Chồng Lắp Camera Phát hiện Mẹ chồng……
Tôi tên Quốc Long, 35 tuổi, làm kỹ thuật xây dựng. Tôi sinh ra ở một xã ven sông, bố mất khi tôi mới 12 tuổi vì tai nạn lao động. Từ đó, mẹ tôi – bà Hạnh – một mình nuôi tôi lớn. Bà bán rau, đi phụ hồ, nhận nhổ cỏ thuê, có mùa đông rét cắt da vẫn gánh hàng ra chợ từ lúc trời còn tối. Vì vậy, trong lòng tôi, mẹ không chỉ là mẹ mà còn là người tôi mang ơn cả đời. Tôi từng nghĩ dù có chuyện gì, tôi cũng không bao giờ được phép làm mẹ buồn.
Vợ tôi là Mai Anh, kém tôi 5 tuổi, giáo viên mầm non. Em không nói nhiều, không giỏi lấy lòng ai, nhưng sống rất thật. Ngày mới cưới, em dậy sớm nấu cơm, giặt quần áo cho mẹ, cuối tuần lại cùng mẹ đi chợ. Tôi nhìn cảnh vợ và mẹ ngồi nhặt rau ngoài hiên mà nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất.
Cưới được bốn tháng, Mai Anh có thai lần đầu. Mẹ tôi mừng rỡ, đi chợ mua gà về hầm, gọi điện báo khắp họ hàng. Rồi đến tuần thứ 11, Mai Anh đau bụng dữ dội, ra máu. Thai không giữ được. Mẹ khóc, tự trách mình chăm chưa tốt. Tôi tin đó là tai nạn của số phận.
Gần một năm sau, Mai Anh có thai lần hai. Lần này bác sĩ bảo thai khỏe, nhưng đến tháng thứ tư, em lại đau bụng và mất con. Lần thứ hai, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Mẹ tôi vẫn khóc, vẫn tự trách, nhưng có lúc tôi thấy mẹ nhìn Mai Anh bằng ánh mắt lạ – không hẳn là trách, cũng không hẳn là thương. Tôi không nghĩ sâu.
Rồi Mai Anh có thai lần ba. Tôi quyết định đưa em đi khám ở bệnh viện lớn, làm đủ xét nghiệm. Bác sĩ nói mọi thứ ổn, nếu nghỉ ngơi tốt, tâm lý ổn định, khả năng giữ thai vẫn có. Mẹ tôi nghe vậy không vui như tôi tưởng, bà chỉ hỏi: “Thế đã biết trai hay gái chưa?” Tôi bảo còn sớm, trai gái gì cũng là con. Mẹ im lặng, mắt nhìn xuống nền gạch. Chỉ một khoảnh khắc, tôi bỗng thấy mẹ mình xa lạ.
Từ lần mang thai thứ ba, mọi thứ trong nhà trở nên nặng nề. Mai Anh không dám ăn gì nếu không có tôi ở nhà, nhưng không nói rõ lý do. Mẹ tôi càng ngày càng vào bếp một mình, khóa tủ gia vị cẩn thận. Có lần tôi về sớm thấy mẹ cầm một gói giấy nâu, thấy tôi liền nhét vào túi áo. Tôi hỏi, mẹ bảo chỉ là lá khô người quen gửi. Bàn tay mẹ run. Đêm ấy, lần đầu tiên trong đời, tôi tự hỏi: nếu những lần mất con không phải do số phận thì sao?
Mai Anh bắt đầu sợ những bữa cơm có mẹ ngồi đối diện. Mỗi lần mẹ gắp gì vào bát, em lại nhìn tôi như muốn hỏi có nên ăn không. Tôi bắt gặp ánh mắt ấy nhiều lần nhưng không đủ can đảm hỏi thẳng. Tôi vẫn muốn giữ cho căn nhà yên ổn. Bây giờ nghĩ lại, tôi mới hiểu: nhiều người đàn ông Việt đã nhầm lẫn giữa dung hòa và né tránh. Tôi đã né tránh.
Mẹ tôi chăm Mai Anh kỹ đến mức người ngoài không thể nghi ngờ. Sáng nấu cháo đậu xanh, tối bưng chén nước lá màu nâu sậm lên phòng, bảo là nước bổ huyết, an thai. Mỗi lần Mai Anh từ chối, mẹ lại nói: “Thuốc đắng dã tật, muốn có con thì phải chịu.” Mẹ cũng thường buông những câu rất nhẹ nhưng rất đau: “Đàn bà có phúc thì con cái tự bám lấy mình, còn yếu vía quá thì khổ chồng, khổ cả nhà.”
Một bữa tối, mẹ nấu canh gà hầm ngải cứu, bảo là để an thai. Mai Anh vừa nhìn tô canh đã tái mặt. Tôi thấy vậy bảo nếu em không thích thì đừng ăn. Mẹ đặt đũa xuống: “Canh này mẹ hầm từ chiều, con không ăn thì phí công mẹ.” Mai Anh vội cầm thìa. Tôi ăn thử một miếng, thấy vị hơi ngai ngái nhưng nghĩ có thể ngải cứu vốn vậy. Ăn xong chưa đầy nửa giờ, Mai Anh ôm bụng. Cơn đau đến rất nhanh, mặt em trắng bệch, mồ hôi vã ra. Tôi đưa em vào viện. Bác sĩ bảo thai không giữ được. Lần thứ ba.
Mai Anh nằm trên giường, mắt khô khốc, không còn sức khóc. Tôi ngồi bên cạnh, nhưng trong lòng tôi một nỗi sợ khác bắt đầu lớn lên – sợ rằng người đang đẩy vợ tôi đến bờ vực lại chính là người mà cả đời tôi gọi bằng tiếng mẹ.
Sau lần đó, tôi bắt đầu theo dõi mẹ kỹ hơn. Mỗi lần mẹ vào bếp là tôi lại chú ý. Những chén nước lạ mẹ nấu, cái chạn gỗ luôn khóa, chiếc chìa khóa buộc trong túi áo mẹ. Tôi nhớ mẹ từng nói chuyện với bà Đoan ở quê – một người chuyên bốc thuốc cho phụ nữ, xem vía, xem số, bảo nhà nào không có cháu trai là do phần âm chưa thuận. Tất cả những chi tiết rời rạc bắt đầu nối lại thành một hình thù khiến tôi lạnh gáy.
Tôi quyết định lắp camera trong bếp. Tôi không nói với Mai Anh vì sợ em không chịu nổi thêm một tầng hoảng loạn. Tôi chỉ bảo em thời gian này để tôi lo đồ ăn, bác sĩ dặn hạn chế dùng nước lá không rõ nguồn gốc. Mai Anh nhìn tôi rất lâu rồi gật đầu. Cái gật đầu ấy mệt mỏi đến mức tôi không dám nghĩ.
Đêm thứ năm, tôi đang ở kho vật tư thì điện thoại báo camera có chuyển động. Tôi mở ra, thấy…………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
https://fleuri.info/23436/
mẹ một mình trong bếp, mở chạn, lấy hộp thiếc, mở một gói giấy nâu, rồi rắc thứ bột sẫm màu vào một bát canh đang nóng. Bà khuấy tan rồi lau miệng bát. Tôi lao ra khỏi kho, phóng xe về nhà trong màn mưa trắng xóa. Tôi gọi cho vợ liên tục nhưng em không nghe. Tôi gọi cho mẹ cũng không bắt máy.
Khi tôi về đến nhà, Mai Anh ngồi trên giường, trước mặt là bát canh nóng và chén nước ấm. Mẹ đứng bên cạnh, giọng mềm mỏng: “Con ăn đi cho ấm bụng.” Tôi lao tới giật lấy bát canh khỏi tay vợ, nước canh đổ ra khay. Mẹ sững lại: “Con làm cái gì vậy?” Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn video. Mẹ nhìn màn hình, nụ cười tắt dần.
Mai Anh ngồi phía sau tôi, hai tay ôm bụng theo thói quen dù trong bụng không còn con nữa, mắt mở to vì kinh hoàng. Mẹ tôi ban đầu chối, bảo đó là thuốc bổ, là bột lá bà Đoan gửi. Tôi hỏi tại sao phải lén bỏ vào bát canh? Tại sao chỉ bỏ vào bát của Mai Anh? Tại sao không hỏi bác sĩ? Mẹ bắt đầu luống cuống. Tôi hỏi tiếp: “Mẹ đã làm như vậy bao nhiêu lần?” Mẹ im lặng. Chính sự im lặng ấy đáng sợ hơn mọi lời thú nhận.
Tôi bước lại gần mẹ: “Ba lần con mất con, có lần nào liên quan đến những thứ mẹ cho vào đồ ăn của vợ con không?” Mẹ bật khóc, ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm mặt: “Không phải mẹ muốn hại, mẹ chỉ muốn thử, muốn xem cái thai có hợp nhà này không. Muốn làm theo lời bà Đoan để giữ giống cho con.” Bà nói lần đầu chỉ cho uống nước lá để lọc vía, lần thứ hai bà Đoan bảo thai không thuận, nếu cứ giữ sẽ khổ cả mẹ lẫn con. Lần thứ ba bà chỉ định dùng ít thuốc cho ra cái xấu chứ không nghĩ nặng như vậy.
Tôi đứng chết lặng. Nỗi đau đớn nhất không phải là mẹ vừa làm chuyện đó đêm nay, mà là bà đã từng làm điều tương tự trước đó – không chỉ một lần. Tất cả những bát cháo, chén nước, nồi canh mà tôi từng tin là sự chăm sóc – có thể đã là con đường đưa ba đứa con tôi rời khỏi thế gian này.
Tôi cầm bát canh lên, tay run bần bật: “Từ giây phút này, mẹ không được đến gần Mai Anh, không được bước vào phòng vợ chồng con, không được chạm vào bất cứ thứ gì của cô ấy.” Mẹ ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt vừa hoảng loạn vừa oán trách, như thể tôi mới là người bất hiếu.
Sáng hôm sau, tôi đưa toàn bộ những thứ thu được – camera, bát canh, các gói giấy, tin nhắn với bà Đoan – đến cơ quan chức năng. Tôi trình báo rằng vợ tôi có thể đã bị cho dùng chất không rõ nguồn gốc nhiều lần, dẫn đến sảy thai ba lần. Người tiếp nhận hỏi tôi rất kỹ. Mỗi câu hỏi là một lần tôi phải mở lại vết thương. Nhưng nếu tôi không kể, ai sẽ kể cho Mai Anh? Nếu tôi không đưa bằng chứng, ba đứa con của tôi sẽ mãi bị gọi là “cái số”.
Khi cơ quan chức năng về làm việc tại nhà, cả con ngõ nhỏ bàng hoàng. Bà Tư bán bún – người từng khen mẹ tôi hết lời – đứng che miệng, mắt đỏ hoe. Có người không tin, bảo chắc có hiểu lầm. Nhưng những gói giấy và đoạn camera là bằng chứng không thể chối cãi.
Mai Anh về nhà ngoại sống. Khi tôi đưa em về, mẹ vợ tôi ôm em khóc đến run vai. Bố vợ không đánh tôi, không mắng tôi, chỉ hỏi một câu: “Suốt thời gian qua con có biết nó sợ không?” Tôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt ông.
Mẹ tôi phải đối diện với pháp luật. Trong những lần tôi được gặp mẹ, bà không còn mắng tôi bất hiếu nữa. Bà ngồi im rất lâu rồi nói đêm nào cũng mơ thấy tiếng trẻ con khóc ngoài sân. Tôi không biết đó là sự ăn năn thật sự hay nỗi sợ của một người đã mất tất cả danh tiếng. Nhưng tôi mong dù muộn, mẹ phải nhìn thẳng vào điều mình đã làm. Mê tín không thể là lý do để hại một người phụ nữ. Áp lực dòng họ không thể là cái cớ để tước đi quyền sống của những đứa trẻ chưa chào đời.
Tôi bán căn nhà cũ, thuê một căn nhà nhỏ ở thị trấn khác. Ngày Mai Anh đồng ý về ở cùng, em mang theo rất ít đồ, trong đó có chiếc hộp nhỏ đựng bộ áo trẻ con màu trắng em mua từ lần mang thai đầu. Em đặt nó vào ngăn tủ trên cùng. Tôi nhìn mà nghẹn.
Căn nhà mới có cửa sổ nhìn ra một cây xoài. Buổi sáng có nắng rơi vào bếp. Lần đầu tiên tôi nấu cơm, Mai Anh đứng ngoài cửa nhìn, hỏi có cần em phụ không. Tôi lắc đầu: “Từ nay bếp này không thuộc về riêng ai, và bất cứ thứ gì đưa vào miệng em đều phải rõ ràng, an toàn, được em đồng ý.”
Có những mái ấm không được xây lại bằng tiền mà bằng sự kiên nhẫn, sự minh bạch và lòng can đảm nhìn thẳng vào sai lầm của mình. Tôi vẫn thăm mẹ, vẫn lo cho mẹ những điều trong khuôn khổ đúng đắn. Nhưng tôi không còn để chữ hiếu biến thành cái cớ cho sự mù quáng. Hiếu thảo không phải là che giấu mọi sai lầm của cha mẹ. Hiếu thảo càng không phải là hy sinh vợ con để giữ vẻ yên ổn trước mặt họ hàng.
Tha thứ là quyền của người bị tổn thương, không phải nghĩa vụ để người ngoài thúc ép. Mai Anh có thể một ngày nào đó nhẹ lòng hơn, cũng có thể suốt đời không muốn gặp lại mẹ tôi. Và tôi phải tôn trọng điều ấy.
Nếu câu chuyện của tôi để lại điều gì, tôi mong những người làm chồng hãy nhớ: Mẹ là gốc rễ, nhưng vợ là người mình đã hứa bảo vệ. Chữ hiếu rất đáng quý, nhưng chữ hiếu không thể đứng trên mạng sống, danh dự và nước mắt của người vô tội. Và trong mỗi gia đình, yêu thương chỉ thật sự là yêu thương khi nó biết tôn trọng ranh giới của người khác.