Đến chơi nhà con rể mà thấy bà thông gia làm quần quật như giúp việc, con gái thì ngồi mát, ăn vặt đủ thứ, còn nói với tôi một câu cực kỳ x:ấu h:ổ...

 

Đến chơi nhà con rể mà thấy bà thông gia làm quần quật như giúp việc, con gái thì ngồi mát, ăn vặt đủ thứ, còn nói với tôi một câu cực kỳ x:ấu h:ổ... 




Hôm ấy, tôi lên thành phố thăm vợ chồng con gái. Trước khi đi, nó dặn:

“Mẹ cứ nghỉ ngơi, lên đến nơi có mẹ chồng con lo hết, bà đảm đang lắm…”

Nghe vậy tôi cũng yên tâm, còn thầm mừng cho con có được nhà chồng tử tế. Nhưng vừa bước chân đến cửa, tôi suýt không nhận ra bà thông gia — tóc tai rối bù, tay xách nặng nề túi rác, quần áo loang lổ mùi thức ăn. Bên trong nhà, con gái tôi ngồi salon, tay cầm chén chè bưởi, chân gác lên bàn như bà hoàng, cười nói tíu tít với bạn qua điện thoại.

Tôi còn tưởng mình vào nhầm nhà.

Tôi hỏi khẽ:

“Ủa, mẹ chồng con không ở nhà hả con?”

Nó quay ra tỉnh bơ:

“Đang nấu bếp, mẹ hỏi gì kỳ vậy? Tự nhiên đòi nghỉ hưu, cuối cùng con rể con lại gạ bà lên ở chung trông nhà hộ!”

Tôi trố mắt.

“Mẹ chồng con nấu bếp? Còn con thì…?”

Nó thản nhiên:

“Thì con đi làm cả ngày, mệt chứ bộ. Với lại con nấu ăn dở, mẹ chồng con đâu có cho đụng vô bếp. Cũng tiện!”

Lúc ấy, bà thông gia từ bếp bước ra, mồ hôi nhễ nhại, tay bưng nồi canh nóng hổi, miệng vẫn nở nụ cười mệt mỏi:

“Mời chị ngồi, tui nấu xong rồi, chị ăn cơm luôn nghen.”

Tôi không chịu nổi nữa, lao thẳng xuống bếp, gạt mâm cơm sang một bên rồi hỏi thẳng:

“Chị nói thật cho tôi nghe, chị sống ở đây là tự nguyện hay bị ép? Sao nhìn chị như người giúp việc vậy hả?”

Bà thông gia run run, nhưng chưa kịp nói thì tiếng điện thoại của tôi vang lên. Là cô hàng xóm cạnh nhà con gái gọi đến.

“Chị ơi, chị đang ở nhà con Lan phải không? Tôi tính nói lâu rồi mà sợ chị buồn. Mẹ chồng nó lên trông nhà chứ có sung sướng gì đâu. Đi siêu thị thì con rể nhờ mua cả chục túi đồ, rửa xe, trông cháu, lau nhà, nấu ăn, tối đến lại chui vô cái phòng kho ngủ. Có hôm lạnh quá tôi còn đem cái chăn cũ sang… tội bà ấy lắm!”

Tôi sững người. Quay ra thì bà thông gia lặng lẽ gục mặt xuống, nước mắt rơi vào mâm cơm còn bốc khói.

“Tôi… không muốn làm phiền con cái. Chúng nó bảo tôi lên ở, tôi nghĩ mình còn khoẻ, làm được thì giúp… Nhưng giờ tôi thèm được nghỉ một ngày… cũng khó.”

Con gái tôi thấy tôi nhìn, vội chống chế:

“Mẹ… mẹ đừng nghe hàng xóm nói linh tinh. Mẹ chồng con tự nguyện mà…”

Tôi thở dài, kéo ghế ngồi xuống cạnh bà thông gia, cầm tay bà thật chặt:

“Từ mai, chị không cần ở đây nữa. Về quê nghỉ ngơi với tôi. Ai đời con cái để mẹ già thành người hầu hạ vậy?”

Và hôm sau, bà thông gia thật sự gói ghém đồ đạc rời khỏi căn nhà ấy, đi trong sự ngơ ngác của cả con gái tôi và con rể.

Còn tôi thì không nói một lời, chỉ để lại đúng một tờ giấy:

“Làm cha mẹ, không ai tiếc công. Nhưng có con cái thế này, sống thêm cũng chỉ thấy buồn thôi.”

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''