10 năm sau khi bị mẹ ruột bỏ tôi bơ vơ trước cửa nhà giàu, tôi trở lại đón bà bằng xe hơi sang trọng khiến họ hàng khiến ai nấy sữ/ng s/ờ nhưng tôi đưa thẳng bà đến nghĩa địa, chỉ vào bia mộ không tên và tuyên bố thẳng thừng...

 

10 năm sau khi bị mẹ ruột bỏ tôi bơ vơ trước cửa nhà giàu, tôi trở lại đón bà bằng xe hơi sang trọng khiến họ hàng khiến ai nấy sữ/ng s/ờ nhưng tôi đưa thẳng bà đến nghĩa địa, chỉ vào bia mộ không tên và tuyên bố thẳng thừng...

 


Mười năm trước, tôi mới chỉ là một đứa bé 8 tuổi, đứng run rẩy trước cánh cổng biệt thự lớn, không hiểu vì sao mẹ lại lén dẫn tôi tới đó vào lúc gần nửa đêm. Bà không nói gì nhiều, chỉ dúi vào tay tôi một túi bánh mì khô, lau vội nước mắt, rồi dặn:

Rồi bà chạy đi. Không quay đầu.

Tôi đứng đó cả đêm. Đói, khát, hoảng loạn. Nhưng may mắn thay, người chủ nhà – một quý bà trung niên – đã đưa tôi vào. Bà nhận nuôi tôi như con, dạy dỗ tôi, cho tôi đi học. Không chỉ có tri thức, tôi còn có tình thương – điều tôi chưa từng thực sự có trước đây.

Tôi cố gắng học giỏi, kiếm học bổng, và sau này gây dựng được một công ty riêng ở tuổi 24. Tôi không trở về làng. Không một lời nhắn. Cho đến hôm nay.

Ngày tôi về, họ hàng tổ chức tiệc rình rang. Mẹ tôi – giờ là một người phụ nữ gầy gò, quần áo bạc màu, tóc điểm sương – đứng lặng trước cổng làng khi chiếc xe sang dừng lại. Tôi mở cửa bước ra. Bà nhận ra tôi ngay, ánh mắt bà ngập nước, run rẩy:

“Con… là con thật sao?”

Tôi mỉm cười nhạt. Không ôm. Không gọi mẹ.

“Lên xe.”

Tôi không ghé nhà. Không vào tiệc. Không chào họ hàng.

Chiếc xe chạy thẳng đến nghĩa địa.

Bà run lên khi tôi dừng xe trước một ngôi mộ cũ kỹ, không tên, chỉ có một bó hoa khô úa. Tôi bước tới, nhìn chằm chằm vào tấm bia đá, rồi quay lại nhìn bà – người phụ nữ từng bỏ rơi tôi như một món đồ dư thừa.

“Bà còn nhớ bé gái 5 tuổi tên là Hoa không?”

Bà cứng người.

“Nó là em gái tôi. Bà không chỉ bỏ tôi. Bà bỏ luôn cả nó. Nhưng không ai cứu nó cả. Nó chết vì viêm phổi. Bà có biết mộ nó ở đâu không?”

Tôi chỉ tay:

“Đây. Đây là nơi bà giết chết con gái bà. Và hôm nay, tôi đưa bà đến để bà nhớ: tôi tha thứ – nhưng tôi không quên. Còn đây, là lần cuối tôi gọi bà là mẹ.”


Bà gục xuống, òa khóc. Họ hàng đuổi kịp, chứng kiến toàn bộ. Không ai dám nói một lời. Cơn choáng váng trong ánh mắt họ không phải vì chiếc xe tôi đi, mà vì ngôi mộ vô danh và câu chuyện bị bóc trần sau 10 năm im lặng.

Tôi quay người bước đi. Chiếc xe lăn bánh rời nghĩa địa, bỏ lại phía sau không phải người mẹ, mà là một quá khứ tôi đã chôn cùng với tấm bia đá ấy.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''