Con trai nhất quyết không cho mẹ về quê kêu là "mẹ ơi tối qua nằm mơ bà nói với con ko được cho mẹ về quê"...người mẹ nhất quyết không nghe sau đó sự cố kh/ủng kh/iếp xảy ra ...

 

Con trai nhất quyết không cho mẹ về quê kêu là "mẹ ơi tối qua nằm mơ bà nói với con ko được cho mẹ về quê"...người mẹ nhất quyết không nghe sau đó sự cố kh/ủng kh/iếp xảy ra ...


Chiều cuối tuần, trời Sài Gòn nắng như đổ lửa. Mẹ chuẩn bị về quê, tay xếp từng bộ quần áo gọn gàng vào vali, trong khi Tuấn – con trai 10 tuổi – cứ đứng ngồi không yên.


– Mẹ ơi, mẹ đừng đi! – Tuấn nắm chặt tay mẹ, mắt đỏ hoe.

– Mẹ về quê có ba ngày thôi mà, ông ngoại bệnh, mẹ phải về chăm. – Mẹ dịu dàng xoa đầu con.

Tuấn nghẹn ngào, lí nhí:

– Tối qua con mơ… con mơ thấy bà ngoại. Bà đứng cuối giường, tay run run… bà nói: “Không được cho mẹ con về quê. Không được!”

Mẹ khựng lại một chút, gương mặt thoáng chút bối rối.

– Mơ mà con. Bà mất rồi, sao hiện về được. Mình đừng tin mấy chuyện mê tín nghen.

Nhưng Tuấn vẫn bám chặt lấy tay mẹ:

– Con xin mẹ, mẹ đừng đi… lần này mẹ nghe con đi. Mẹ mà đi là có chuyện!

Mẹ dằn nhẹ tay Tuấn ra, cố giữ giọng bình tĩnh:

– Mẹ hiểu con lo cho mẹ, nhưng không thể vì giấc mơ mà mẹ bỏ mặc ông ngoại. Con ngoan, ở nhà với ba, vài hôm mẹ về.

Xe khách rú còi ngoài ngõ. Mẹ bước nhanh ra khỏi nhà, không ngoái lại. Tuấn òa khóc, chạy theo đến tận cổng nhưng chỉ kịp nhìn thấy dáng mẹ khuất dần sau cửa kính.

Chuyến xe lăn bánh được hơn 2 tiếng thì mưa giông nổi lên giữa đèo Bảo Lộc. Tài xế cố chạy nhanh để tránh sạt lở, nhưng bất ngờ… một vách núi bên đường đổ sập. Đất đá, bùn và cây cối đè lên nửa thân xe.

Tin tức phát ra lúc 8 giờ tối: “Tai nạn nghiêm trọng tại đèo Bảo Lộc. Một xe khách bị sạt lở đè trúng. Lực lượng cứu hộ đang tiếp cận hiện trường.”

Tuấn ngồi chết lặng bên màn hình tivi. Cậu gào khóc gọi tên mẹ. Người ba vội lao ra ngoài, bắt đầu cuộc gọi điên cuồng tìm mẹ.

Gần nửa đêm, tin nhắn được gửi về: “Mẹ con vẫn sống. Bị kẹt trong khoang xe nhưng không nguy hiểm tính mạng. Đang được chuyển về bệnh viện tỉnh.”

Ngày hôm sau, khi mẹ được đưa về nhà trong đôi nạng gỗ, chân bó bột, mắt mẹ nhòe nước nhìn Tuấn:

– Con đã biết trước… tại sao mẹ không nghe con?

Tuấn chỉ nhìn mẹ thật lâu, rồi lí nhí:

– Tại vì con thương mẹ… bà thương mẹ… ai cũng thương mẹ.

Gió thổi lùa qua hiên nhà. Một cành bông gòn khô rụng xuống, lặng lẽ. Không ai nói gì thêm.

Giấc mơ của con, có khi là lời nhắn từ nơi ta chẳng thể ngờ tới. Và có những lúc… đừng vội xem điều vô lý là hoang đường.

Có thế bạn quan tâm

Tuổi пàყ đại kỵ với cây Lưỡi Hổ: Dù chỉ trồng 1 cây cũng nghèo, tiền của đội nón ra đi sạch

Binh lính thời xưa giải quyết "nhu cầu" theo cách đặc biệt, nhiều người đến nay vẫn không tin

Cây lưỡi hổ thích thứ nước пàყ nhất: Cứ đổ vào gốc là chồi lên tua tủa, hoa nở từng chùm lớn

Đổ xăng đừng hô 50k hay đầy bình: Phải nắm được 6 mẹo sau vừa tiết kiệm, vừa tránh gian lận

Phụ nữ ngoại tình chỉ “thèm” 1 thứ, đàn ông biết mà giữ vợ

Bài thơ từ viện dưỡng ʟão được ʟan truyền khắp nước Úc

Khi phụ nữ thích một người đàn ông từ tận đáy lòng, cô ấy sẽ lộ rõ 5 biểu hiện

Nhân viên siêu thị tiết ʟộ: 6 thứ không bao giờ mua trong siêu thị mình bán dù đại hạ giá

Chồng đề nghị ly hôn vì đã có bồ bên ngoài, tôi cay đắng gật đầu. 1 tháng sau thì nhận được tin dữ từ bệnh viện “Chồng chị đang hấp hối”

Đặt tủ lạпҺ ở 3 vị trí пàყ cҺẳпg kҺác пào ''пém tιḕп qua cửa cửa sổ'': Hóa ƌơп tιḕп ƌιệп tăпg cҺóпg mặt, tιḕm ẩп пguү cơ ''Ьom Һẹп gιờ''